****

Nó vừa về đến cổng đã thấy Huy Vũ đứng đó, hình như đang chờ nó nhưng khuôn mặt cỏ vẻ hơi khó chịu.
- Tôi tưởng you ngủ luôn ở ngoài đường rồi cơ.
- Uk, tôi ngủ thì có sao? Liên quan gì tới ông?
- Ko ư? You có biết là tôi đứng chờ you bao lâu ko?
- Sao phải chờ tôi?
- Tôi về rồi mà you chưa về thì có chuyện đó!
- Chuyện gì?

- You nên nhớ là you giờ đã là thành viên trong cái gia đình này. Đặc biệt lại là... - Huy Vũ nói đến đây thì ngập ngừng.
- Là vợ bố ông rồi chứ gì? Sao nào?
- Bố tôi cũng nghiêm lắm đó? You nghĩ sao nếu ông ấy biết, hôm nay vợ ông ấy đánh người ở giữa đường hả?
- Ông... ông cũng biết sao?
- Thì you đánh người giữa thanh thiên bạch nhật thế ai mà chả biết. (chợt nghĩ tới mình cũng thế!)

- Mà nếu bố ông biết thì sao?
- Bố tôi ghét con gái đánh nhau hiểu chưa? Ông ấy mà giận thì to chuyện đó.
- Ông hư thế bố ông có mà giận suốt ngày à?
- You nhầm rồi đó. Bố tôi một khi đã giận thì.... Mà thôi. Mau vào nhà đi kẻo ông Tâm lại biết rồi thể nào cũng đến tai bố tôi đấy.
- Ông Tâm nào?
- Thì là ông quản gia nhà tôi ấy.

- À.... Bác quản gia già chứ gì? Nhìn bác ấy hiền lắm mà.
- Thôi đi, you đừng có coi thường. Ông ấy là bố tôi tin tưởng lắm đó. Lời nói của ông ấy còn có trọng lượng hơn cả tôi.
- Hả?
- Thôi, có vào ko thì bảo?
- Rồi... Mà sao you cứ phải giục cuống lên thế?
- Tôi đói được chưa?
- Hả?

****

- Dạ thưa, cô cậu đi đâu mà giờ mới về vậy ạ? - Ông Tâm sốt sắng hỏi với giọng đầy lo lắng.
- Dạ tụi cháu.... - Nó ấp a ấp úng ko biết trả lời thế nào.
- Tụi cháu ở lại trường làm vệ sinh công ích! Mà thôi, bác dọn cơm cho chúng cháu đi, chúng cháu đói lắm rồi! - Huy Vũ vội đánh lạc hướng chuyển đề tài.
- Dạ vâng, mời hai cô cậu vào thay quần áo rồi xuống dùng bữa.

****

Nó nằm trên giường, ôm con gấu bông quen thuộc. Hôm nay nó thấy người hơi mệt. Ko hiểu sao nó cứ nghĩ tới chuyện Huy Vũ nói, nếu ông chồng tương lai của nó giận thì sẽ như thế nào? À chính xác như lời thằng bạn nói là giận thật sự ý. Ôi ko, liệu có phải là giống như mấy ông vua xem trong phim Trung Quốc thời xưa thường giam vợ ở lãnh cung hay trong nhà kho. Ôí trời ơi, nó sợ bị giam lỏng lắm. Nó ghét sự tù túng. Nó thích tự do. Nó làm sao mà chịu được cảnh bị giam trong phòng kín, ko điện đèn, mà có khi còn có cả chuột, gián. Má ơi, con muốn về nhà. Con sợ lắm. Huhu.

- Thưa cô chủ, có điện thoại của ông chủ muốn gặp cô.
- Dạ?....

****

- Dạ... alo. - Giọng nó hơi run. Nó chẳng hiểu sao ông chồng tương lai lại gọi điện muốn gặp nó. Hay ông ấy đã biết chuyện gì về vụ uýnh nhau hôm nay của nó. Ôi ko, Huy Vũ nói rồi đấy, mọi chuyện sẽ thật kinh khủng, nó thấy nóng mặt và hình như cả hơi đau đầu chóng mặt nữa.

- Lệ Quân đấy à? Bác xin lỗi vì giờ mới gọi điện về xem cháu thế nào. Cháu ở đây thoải mái chứ?
- Dạ... dạ ổn ạ.
- Uk, bác bận quá, phải lo công việc nhiều. Bác rất áy náy khi cháu vừa chuyển đến ở ta đã phải đi công tác luôn. Ở đây bác rất lo cho cháu, thằng Huy Vũ đối xử tốt với cháu chứ?
- Dạ vâng, cậu ấy cũng ko có gì là biểu hiện xấu với cháu. Nói chung là tốt ạ.
- Vậy thì bác yên tâm rồi.... Lệ Quân này.
- Dạ?
- Cháu giúp bác nhắc nhở với Huy Vũ, nó hay dính vào những cuộc đụng độ đánh nhau. Cháu hãy bảo với nó, mọi việc ko phải chỉ có thể giải quyết bằng vũ lực, đôi khi chỉ cần tới vài lời nói hay những cử chỉ đẹp. Ta sinh ra cái đầu đâu phải để không chứ! Phải ko cháu?
- Dạ.... vầng ạ. - Nó thấy cổ họng đắng ngắt. Những lời ấy hướng tới Huy Vũ hay là tới nó đây?
- Cám ơn cháu nhiều nha, bác biết là cháu làm đc mà. Học hành tốt nhá, có thời gian hay gọi điện nói chuyện với bác... Bác sẽ rất vui đấy!
- Dạ...!

Nó cúp máy mà thấy lòng nặng trịu. Những gì ông chồng tương lai nó nói sao khiến nó thấy ăn năn thế ko biết. Nhưng ông ấy nói đúng, thực sự sau mỗi lần đánh người nó cũng chả thấy vui vẻ gì. Mà đôi khi thấy mình thật độc ác. Ôi điên mất. Mình lại nghĩ lung tung cái gì rồi.

Nó trở về phòng, nằm phịch xuống giường. "Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng. Xoè đôi cánh, xoè đôi cánh. Bươm buớm..."
- Alo. Gì vậy mày?.... - Nó nhăn nhó.
- Mấy giờ rồi chị? - Nhỏ Gấu khó chịu chẳng kém.
- 9h. - Nó ngước lên nhìn đồng hồ.
- Vậy mà giờ mày vẫn còn chưa đến hả?
- Đến đâu?
- Ôí trời ơi, cái con đầu óc để trên mây kia - Nhỏ Gấu gắt lên - Mày định ko đi sinh nhật bà Thảo đen à?
- Ôi thôi chết, tao quên béng mất.
- Kái gì? Mày có đến nhanh ko thì bảo, mụ ấy đang tức điên lên đó. Mày mà ko đến mụ ấy xé xác mày.
- Biết rồi, mà sao tao lại ko đến đc chứ. Tao đến đây....

Nó vội vàng thay quần áo, chải vội cái tóc rồi phi như bay xuống tầng.
- Cô chủ, cô đi đâu mà vội thế?
- "Má ơi, xúi quẩy rồi!"... Cháu... hì hì hì.... Cháu ra ngoài một tí ạ!
- Tôi rất tiếc, nhưng giờ đã 9 giờ rồi. Quy định là ko đc ra ngoài quá 9h ạ.
- "Cái gì? Ở nhà mình 10h đã là quá đáng rồi, thế mà ở đây lại còn 9h nữa! Điên thật" Cháu ra ngoài một tí thôi mà.
- Tôi xin lỗi, nhưng cô chủ trở lại phòng đi ạ. - Ánh mắt ông quản gia Tâm đầy quyền lực khiến nó nhụt chí, vâng lệnh làm theo.

Nó lững thững bước lên cầu thang, đẩy cửa bước vào phòng, cơn gió lạnh từ cửa sổ thổi tạt vào mặt nó làm nó khó chịu thêm. Nó đánh con mắt sắc lạnh và cay cú nhìn rá cửa sổ như kiểu "tao đang điên đấy" thì chợt, mặt nó bỗng dịu hẳn, thay vào đó là một đôi mắt loé sáng, cái miệng nở một nụ cười đầy ẩn í và âm mưu đen tối.

****

Nó hì hục leo xuống dưới qua đường cửa sổ. Cũng may tầng nó ở là tầng 2, ko quá cao, lại có mấy cái lan can trồng cây cảnh. Qúa tiện lợi cho nó. Cuối cùng nó cũng đáp đc xuống mặt đất một cách nhẹ nhàng nhất. Nó nhìn trước ngó sau, may quá mọi người đi nghỉ cả rồi thì phải. Nhưng ko đc, đi đường cổng chính chắc chắn sẽ bị phát hiện. Thôi thì nó lại trở về nghề cũ vậy.

Trời đúng là thương nó, ngay cạnh cái bước tường kia lại có mấy còn hòn non bộ mới sợ chứ. Làm đẹp hả? Với nó giờ chẳng có nghĩa lý gì ngoài việc làm thang cho nó chèo nhá. Hehehe. Nghĩ vậy, nó nhanh nhẹn tiến thẳng tới chỗ tường và thoăn thoắt trèo lên. Nhưng.... Ko thực sự may như nó nghĩ. Có cái gì đó đang nhìn nó ở đằng sau.....
Lạy chúa con, cả một bày cho to với những cặp mắt xanh lè nhìn đó chăm chú. Và đồng loạt xô tới.
- Ôi ko... Chó... chó.... cứu con với! - Mồm nó hét to kinh hoàng nhưng chân vẫn thoăn thoắt trèo tít lên bờ tường. Tiếng người ùa ra. Qúa sợ hãi, nó ko kịp suy nghĩ nhảy thẳng xuống đường.

"Két......" - Tiếng thắng xe ô tô vang lên rợn người. Cả một vùng sáng loé lên, chói mắt kinh khủng. Một bóng đen từ từ xuất hiện, với cặp mắt dữ tợn và khuôn mặt dị dạng, đôi tay từ từ đưa ra lại gần nó với những chiếc móng vuốt sắc nhọn dài ngoằng. "Ôi ko, là thần chết!.... Ko.... Ko đừng bắt ta. Xin đừng bắt ta.... Ta chưa muốn chết! Mẹ ơi cứu con với... Huhu mẹ ơi....."

- Lệ Quân! Em có sao ko?
Trở lại thực tế. Nó vẫn chưa chết. Thứ ánh sáng kia là đèn pha ô tô. Bóng đen thần chết kia là... thầy Thiết đẹp trai!

Nó ngẩn người, hình như mọi thứ trong cơ thể nó đang ngừng hoạt động. Trước mắt nó là một anh chàng với mái tóc ngắn gọn gàng, mặc chiếc áo phông dài kẻ ngang xanh trắng, quấn hờ trên cổ chiếc khăn kẻ sọc đen trắng nhẹ nhàng, đi cùng là chiếc quần jin cực cool. Nó thấy mình hình như đang ngất ngây, trc mắt no ko phải là ông thầy đẹp trai vẫn đóng bộ comple hay quần âu nữa mà là một anh chàng kute hết mức. Hai cái từ đẹp trai lại một lần nữa đc thốt lên trong suy nghĩ của nó khi đôi mắt ấy thật sáng, thật đẹp, thật long lanh đang chăm chăm nhin nó!

"Gâu gâu..." - Tiếng chó sủa, tiếng bước chân người đang dồn dập tiến tới đánh thức nó tỉnh lại sau vài phút "đơ người". Nó giật mình hoảng sợ, rồi như một người tỉnh táo, nó đứng phắt dậy, kéo tay ông thầy lên chiếc ô to đen bóng.
- Thầy ơi, đi thôi. Thầy mau lái xe đi.... Nhanh lên thầy ơi... Giúp em với!...

Chiếc xe chuyển bánh với vận tốc khá lớn, bỏ lại sau lưng những tiếng bước chân người thôi thúc và giận dữ.
- Sao em lại phải chạy trốn?
- Ko phải... ko hẳn là như thầy nghĩ đâu.
- Vậy là sao? Em nói rõ cho thầy đi. Nếu ko thầy quay xe lại đó!
- Ôi đừng mà thầy!... Hừ... Thôi đc rùi ạ! Em phải đến dự sinh nhật của chị bạn, nhưng đã 9h và theo như lời bác Tâm thì em ko đc rời khỏi nhà vào giờ này. Thế là... Em trốn! - Nó ngước lên nhìn ông thầy, cười tinh ranh.

Ông thầy trẻ nhìn nó chỉ còn biết lắc đầu.
- Thế em định với bộ dạng này đi sinh nhật sao?
- Dạ vâng! Sao hả thầy? - Nó tròn mắt hỏi ông thầy và đc nhận lại là một nụ cười đầy hàm ý và một cái ra hiệu chỉ nhìn vào gương xe. - AAAAAAAAAAAAAAAAA- Nó tá hoả và hét tướng khi thấy cái đầu xù xì, rối tinh của mình trc gương, chưa kể đến việc có vài vết dơ trên mặt... và bộ quần áo thì ôi thôi... bẩn lem luốc - Hậu quả của việc vượt tường và đụng xe.

Chiếc xe dừng lại trc "Ren" - Cửa hàng trang điểm có tiếng của Thái Nguyên. Nó được đưa thẳng tới bàn trang điểm. Và dưới sự kháng cự cộng bất hợp tác của nó, ông chủ tiệm cũng làm chủ được công việc vô cùng khó khăn của mình là "làm-dẹp-cho-nó". Trong khi nó phải vật lộn với ông chủ tiệm "Ren" thì ông thầy - kẻ đã khiến nó phải khổ sở thế này đang mải miết tìm cho nó một bộ cánh mới.

****

Cánh cửa phòng hát vừa mở ra, cả một ko gian như lặng lại. Một anh chàng cực teen và kute với nụ cười cực duyên trên môi, bên cạnh là một cô nàng lung linh trong chiếc váy trắng bồng ngắn và chiếc áo khoác lông đính đá, cùng với đôi giầy búp bê trắng dễ thương. Mái tóc thả mượt mà nổi bật với chiếc cặp ghim đính đá nhỏ long lanh. Đôi má ứng hồng vì lớp phấn phủ và cả vì sự e thẹn, đôi mắt đen to tròn và đôi môi hồng vì sắc son nhũ bóng. Chẳng ai có thể tin nổi, đứng trc họ là nhỏ Cỏ với phong cách đàn ông thường ngày giờ hiện ra như một đại tiểu thư thực sự như chính cái mà nó vẫn sở hữu từ trc đến giờ nhưng chẳng ai có thể nhìn ra nổi.

- Mọi người! Sao nhìn ghê vậy? - Nó thốt lên phá vỡ cả bầu ko gian sững sờ mấy phút trc.
- Lạy chúa con! Ôí trời ơi! Có phải là Cỏ đó ko mày? - nhỏ Gấu hét lên.
- Con điên! Ko tao thì ai hả?... - Nó quay ngoắt ra ông thầy - Đấy em bảo thầy rồi mà, xấu hổ chết đi đc! Tự dưng... - Nó chưa kịp nói xong thì ông thầy đã kéo tay nó tiến thẳng vào chiếc bàn ngồi.
- Nhập cuộc thôi nào cô bé!

Thế là dưới tiếng nhạc ồn ào và vui tươi, những bông hoa rực rỡ sắc màu, những đĩa hoa quả đầy ắp và thơm ngon, những ly nước ngọt và chút rượu mạnh..... có những con người trẻ tuổi la hét ầm ĩ chính xác hơn là cái việc họ gọi: ca hát! Những trận cười bể bụng, nhưng bài hát "kinh dị" của những giọng ca "kinh hoàng" và xen cả vài giọng ca ấm đến lạ thường, trong trẻo đến vô cùng. Một bữa tiệc sinh nhật ồn ào nhưng vui cũng ko ít!

****

11h. Nó trở về căn biệt thự. Sau cuộc vui giờ đây thay vào cái cảm giác sung sướng và vui vẻ mấy lúc trc là một sự lo lắng. Chắc mọi người đang tức điên lên vì nó cho coi! Bác Tâm sẽ rất giận nó. Chắc là vậy rồi.
- Đừng lo, cô bé! - Vẫn nụ cười ấm áp ấy!

- Cô chủ đã về! - Giọng bác Tâm ko hề có biểu hiện gì của sự giận dữ. Bác ấy chịu đựng tốt thật!
- Cháu... cháu...
- Đã muộn rồi. Cô chủ về phòng nghỉ ngơi để mai con đi học ạ. Tôi sẽ tiễn ông Trần.

****

Nó lững thững bước về phòng. Vừa đến cửa nó đã giáp mặt với Huy Vũ.
- Kẻ chạy trốn giờ đã trở về! -
- Chưa ngủ, đứng đây làm gì?

Một ánh mắt chợt sững lại, ngẩn người.
- You còn hỏi nữa à? Vì you mà cả cái nhà này mất ngủ đó. Cũng may cậu Thiết còn gọi điện về chứ ko cả cái thành phố này kũng ko yên vì you đâu. Bất kì ngõ ngách nào cũng bị lật tung lên đấy - Giọng đầy sự trải nghiệm. (Cái này anh chàng phải biết rất rõ rồi, đã từng rất nhiều lần trốn nhà rồi mà!)

- Thầy gọi về? Chả nào bác Tâm giọng vẫn bình thường thế!
- Bình thường gì? Ông ấy lo lắng và giận dữ lắm đấy. Chẳng qua ko thể hiện ra ngoài thôi. Còn you nữa, tưởng ngủ rồi ai dè... con gái con đứa đêm hôm mà dám trèo tường chốn ra ngoài.
- Ờ, thì sao?

- You sao bướng thế hả? Người ta nói thế mà vẫn còn ương.
- Uk, tôi thế đấy! Gìơ mới biết à? - Nó lại cái điệu hếch mặt lên thách thức.
- You... Bực mình! Biết thế này tôi đã chẳng phải mất công thế. Lại còn nghĩ cho you chứ! Đúng là tôi điên mất rồi!
- Xí! Ai thèm ông quan tâm! Tôi mệt rồi, phải đi ngủ đây! - Nó rồi nó đẩy người Huy Vũ sang một bên, mở cửa bước vào...
- Này... "Rầm" - Đóng cửa!

Huy Vũ tức điên. Cậu bực ko nói đc câu gì. Bỏ về phòng mình. Ném mình xuống giường, cậu tóm lấy cái gối quẳng ra cửa. Hình bóng con nhỏ đáng ghét lại hiện ra trc mắt cậu. Cái mặt lúc nào cũng thách thức cậu! Nhưng... Hôm nay nhỏ lạ quá! Nhỏ trang điểm! Mình đã phải sững người. Nhỏ trông thật lạ trong bộ váy ấy. Lạ lắm! Cái gì đó thật nữ tính. Đẹp!


****

Vài tia nắng nhỏ hắt vào phòng, nó khẽ dụi mắt và choàng tỉnh. Vươn vai đón chào một ngày mới. Nó bước xuống giường, tiến lại cửa sổ và kéo rèm. Hiếm khi có dịp nó dậy sớm để mà có thời gian ngắm cảnh bình minh. Bầu trời với những nàng mây thiếu nữ bồng bênh trôi. Hì với nó trông cứ như mấy đùm mây thì đúng hơn, được cái mấy đùm mây này cứ lững lờ trôi, khiến nó có cảm giác nhè nhẹ, êm ái lạ thường. Sau một ngày mệt mỏi, đêm qua nó ngủ thật yên giấc. Ko hiểu sao, lúc này nó chợt nghĩ đến thầy. Đúng rồi, đêm qua nó có mơ thấy thầy. Vẫn đôi mắt sáng và nụ cười ấm áp. Thầy luôn xuất hiện một cách thật bất ngờ. Và lần nào cũng cho nó một cảm giác lạ thường. Nó mỉm cười. Ko biết vì điều gì nữa.

Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi cười ko hiểu vì sao tôi cười!
(ăn cắp và chế thơ ca tí!)

****

- Huy Vũ đi học rồi ạ? - Giọng nó gần như mếu máo. "Tên đáng ghét này, sao ko chờ ng ta đi học cùng chứ. Đèo ng ta có một tí mà cũng ki bo. Gìơ lại phải dắt xe à?.... Ôi má ơi, xe!... Mình chưa đi lấy xe về!...."
- Thưa cô chủ, xe đạp của cô chủ đã được chuẩn bị sẵn. Cô chủ đi học kẻo muộn ạ.
- Xe đạp của cháu?
- Vâng, thưa cô.
- Ko phải chứ? Mình chưa có mang về mà!... - Nó lẩm bẩm. - Ko lẽ là cậu ta!?! - "Biết thế này tôi đã chẳng phải mất công thế. Lại còn nghĩ cho you chứ! Đúng là tôi điên mất rồi!"

- Thưa cô chủ. Đã muộn rồi ạ.
- Dạ vâng. "Thôi chết muộn thế này rồi cơ à?".... Cháu đi học đây ạ.
- Ấy cô chủ ko đi xe sao?
- Dạ thôi ạ, cháu đi xe bus! Hì hì... - Nó nói với lại trong khi cố gắng chạy thật nhanh.

****

- Chị Cỏ!
Nó đang đứng chờ xe bus thì chợt giật mình bởi tiếng gọi của thằng nhóc Cún.
- Uả, Cún, nhóc đi học đường này à?
- Vâng. Chị đang chờ xe bus à?
- Uk.
- Lên quá giang xe em ko?
- Hì hì... Chú chỉ đc cái hiểu ý chị! - Nói rồi nó nhảy lên xe nhóc Cún nhanh gọn và khẩn trương.
- Em chịu chị thiệt đấy! - Thằng nhỏ cười để lộ cái răng khểnh thật duyên.

****

Trên hành lang tầng 3, ba cô nàng lại tựa lan can và chén ô mai.
- Bà và ông thầy đẹp trai của chúng ta có vẻ thân thiết nhỉ? - Nhỏ Gấu nheo mắt nhìn nó hỏi.
- Thân thiết gì mà thân. Nói lung tung. - Nó cáu.
- Eò, vậy seo hum qua lại đi sinh nhật cùng thầy?
- Ờ thì.... Thật tình và cũng thật là bất ngờ. Tao gặp thầy!

- Tình cờ hả? Mày gặp may quá nhỉ?
- Thế còn vụ sáng nay với em Cún, cũng tình cờ hả? - Nhỏ Chins chen vào.
- Cái gì? Vụ gì với em Cún của tao hả? Nói mau - Nhỏ Gấu như muốn nhảy dựng lên.
- Cái con điên kia. Mày định ăn tươi nuốt sống tao đấy à? Ai dám làm gì đến em Cún của mày. Chả qua hôm nay, lúc chờ xe bus gặp em nó cô đơn một mình, lại độc thân trên con ngựa sắt. Thế là tao nhảy lên xe đi cùng cho em nó đỡ buồn thôi. Haha...

- Xí, thế thì còn được!
- Đc cái gì mà đc. Mày cứ như em ấy là của mày ko bằng.
- Ai bảo của tao đâu! - Nhỏ Gấu xấu hổ.
- Thế mà có người lúc nào mở miệng cũng kêu: Em Cún của tao. Chins nhỉ?
- Uk!

- Hai con kia có đứng lại ko? Chúng bay có đứng lại ko thì bảo? Thích trêu tao hả? Đứng lại... đứng lại.... - Lại những cuộc rượt đuổi quen thuộc. Nếu một ngày nào đó, có ai ghi thành tích những người góp phần vào việc sớm phải xây mới cầu thang thì có lẽ chúng nó phải đc ghi tên đầu sổ!

"Binh" - Nó va phải một cái gì đó rất êm và ấm.
- Ui cha!
- Lệ Quân?...
- Ôi em xin lỗi thầy ạ.
- Mới sáng ngày ra sao đã chạy ghê thế hả?
- Dạ... em tập thể dục ý mà thầy. Hì hì

- Ôi, thầy hôm nay đẹp trai quá, nhưng ko đẹp trai bằng hôm qua đâu ná. - Nhỏ Chins phát ngôn khiến mọi người cứ tưởng có chuyện gì to tác. Đúng là cô nàg chỉ cái tài phát ngôn lung tung và bừa bãi. - Uả, tao nói gì sai sao mà mọi người cứ nhìn chằm chằm thế?
- Hì hì... Duyên quá cơ! - Nhỏ Gấu lườm nó.
- Tao nói thế có sao đâu... Tao... #$%$##.... Tao...#$%^##
- Lại còn ko à? Mày.... @##$.... Mày...@@##%.....

Trong khi nhỏ Gấu và nhỏ Chins bắt đầu đấu khẩu thì nó quay sang nở một nụ cười cực e thẹn trc ông thầy.
- Em xin lỗi ạ.
- Uk, ko sao. Thế hôm qua có sao ko?
- May có thầy gọi điện về nên em ko có bị bác Tâm mắng. Cám ơn thầy nhìu nhìu ạ!
- Trời, cảm ơn xuông thế thôi à? Phải một chầu ăn khao chứ!

- Ăn khao ạ, cho tụi em ăn với! - Nhỏ Gấu và nhỏ Chins đồng thanh.
-!!! (Bó tay! Tưởng đang bận cãi nhau cơ! Tai thính thật!)

****

- E, sao hôm nay ko đợi tôi hả? - Nó quay sang hỏi khi Huy Vũ đang nằm dài trên bàn.
- Sao tôi phải đợi you? - Mắt vẫn trong trạng thái nhắm.
- Thì... chở tôi đi học cùng với chứ sao!
- Xin lỗi, tôi có nghe nhầm ko? Tôi ko có khái niệm làm phu xe miễn phí cho người ta nhá. Nhất là với những kẻ đáng ghét và ương bướng.
- Này!... Ông nói ai đáng ghét đó hả? Một vừa hai phải thôi chứ!... Ông tưởng biết đi xe mà tinh tướng sao? Tôi cóc thèm ná. Ko có ông thì tôi đi nhờ người khác có sao đâu!... Này, tôi đang nói với ông đó!... Này...
- Ko thấy tôi đang ngủ sao? You trật tự giùm cái. Phiền phức!
- Cái gì?....Tức chết đi đc!
Tags: , , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(40248)