****

- Chị Cỏ. Định đi xe bus về à? - Lại giọng của thằng nhóc quen thuộc. Nó tưởng lớp thằng nhỏ phải về từ lâu rồi chứ. Hôm nay khối 10 học 4 tiết thôi mà.
- Sao vẫn còn chưa về? Tan học lâu rồi mà!
- Hì... em chán chưa muốn về. Gìơ thì muốn về rồi. Thế chị có muốn đi nhờ xe ko? Trả lời mau đi ko là em đi mất đây này.
- Uk, thôi nhóc đi đi. Chị đi xe bus về thôi.
- Uả sao vậy? Em chỉ đùa thôi mà.
- Ko. Ai thèm giận nhóc. Chị chỉ sợ có người lại giận thôi. Hì hì.
- Mặc kệ. Ai giận thì giận. Mình là chị em mà chị nhở? - Nói rồi thằng nhóc một mực kéo nó lên xe. Ko thể từ chối nổi, nó đành ngồi lên xe cho thằng em chở về nhà.

....
- Sao chị ko đi xe đạp vậy? Đi xe bus bất tiện lắm.
- Hả?... À.... Chị...
- Chị ko biết đi xe đạp đúng ko? - Thằng nhóc tỉnh queo.
- Uả sao biết.
- Hì... em đoán thế mà cũng đúng à?

"Bụp" - Dám gạt chị mày. - Nó đấm cái "bụp" vào lưng thằng em.
- Á. Đau em mà chị.
- Con trai thế mà cũng đau à. Xì.
- Hì... em kêu để chị thương ai ngờ lại bị chê.
- Ôí trời. Chị đây ko biết thương người đâu. Chỉ biết đánh người thôi.
- Em cũng đc tận mắt chứng kiến rồi.... Mà chị này, nhà chị ở đâu, mai em lại đến chở chị đi học nhá.
- Cái gì? Ko đc.
- Sao vậy?
- À... mẹ chị nghiêm lắm. Hì... thôi chở chị đến chỗ bến xe bus sáng nay thôi.
- Eò, nó ngay trc mặt rồi. Thế mai em lại chờ chị chỗ này nhé.
- Thôi, chị đi xe bus.
- Mà cái thằng nhóc này, thích chở gái thế à? - Nó vừa nói vừa nhảy phắt xuống xe trc cả khi thằng nhóc dừng lại.

- Đâu có, có phải gái nào mún em đèo là đc đâu. - Nhóc Cún dừng xe, chống chân rồi nhăn mặt.
- Biết rồi. Biết em hotboy khối 10 rồi. Hahaha...
- Chị đừng có chọc em mà. Thôi quyết định thế nhá. Mai em sẽ chờ chị ở đây. Thôi em đi đây! - Thằng nhóc lao nhanh ko kịp để nó nói đc gì.
- Cái thằng nhóc này. Hấp thật! Hì... nhưng mà mai đỡ phải đi xe bus. Hà hà... tên Huy Vũ đáng ghét kia, mi tưởng ko có mi thì ta ko có ai đèo đi học sao? Cỏ ta đây mà lại phải chịu thua à? NEVER ná!

****

2h chiều, nó giả vờ đi học thêm, thế là chốn đc ông quản gia già cùng nhỏ Chins đến nhà nhỏ Gấu chơi. Nhà nhỏ Gấu là nhà ở chung cư, khá to và đẹp. Cảnh quan xung quanh cứ gọi là nên thơ và lãng mạn hơn cả công viên. Từ trên tầng 2 phòng nhỏ Gấu nhìn ra là khu đường rộng rợp mát bóng cây và nối dài là những hàng ghế đá.

Đang đứng ngoài lan can hóng gió, nó và nhỏ Chins chợt nhìn thấy một đôi trai gái đang ngồi ghế đá ôm hôn nhau thắm thiết. Tên con trai trong khi "mỏ" còn đang "làm việc" thì tay cứ quờ quạng lung tung bèng, và tất nhiên dưới sự "để yên ko phản ứng gì" của đứa con gái, nhìn đúng là vô cùng "mất cảm tình và ô nhiễm bầu ko khí"!

- Chins, Chins ơi. Người tình tôi ơi!
Xem người ta... họ đánh nhau kìa! - Nó tự dưng nghêu ngao hát.
- Co, Co (Cỏ) ơi. Người tinh tôi ơi!
Chuyện nguời ta, mình xí chi vô! - Nhỏ Chins cũng bật hát lại với nó.

- Chins, Chins ơi. Người tình tôi ơi!
Xem người ta.... họ đánh nhau kia!
- Co, Co ơi. Người tình tôi ơi!
Hay chúng mình cũng xí vô thôi!

Nhỏ Gấu từ trong bước ra với đĩa táo trên tay. Phì cười với hai con bạn đang hát "dân ca và nhạc cổ truyền".
- Ê, chúng mày thần kinh vẫn ổn định đấy chứ? Đứng đấy mà hát vớ vẩn cái gì thế?
- Mày ra mà xem người ta đang làm gì trc cửa nhà mày kìa. - Nhỏ Chins hếch mặt chỉ xuống dưới.
- Đâu?... Kái gì thế kia? Hai đứa kia muốn chết à? Quanh đây toàn trẻ con, chúng nó mà nhìn thấy thì...
- Vậy thì phải xử lí thôi. - Nói rồi nó nháy máy tinh quoái, nhúp lấy một quả táo con trên đĩa, nhắm một mắt, ngắm mục tiêu và "VÈO" - qủa táo bay trên không phi thẳng vào đầu thằng con trai dâm dê, làm cả hai đứa "bất lịch sự" phải giật mình, cáu tiết.

- Thằng nào ném đó? - Tên con trai tức tối gắt, mắt nhìn xung quanh và dừng lại ở ba đứa chúng nó.
- Đây ném đó, ko phải thằng nào đâu! - Nó cúi xuống nói, tay giơ giơ quả táo vẻ thách thức.
- Con chó, mày thích chết à? Mày thích ném bọn tao ko? Mấy con ranh con. Bà mà lên bà tát cho sưng mồm, phù mỏ con nhá! (Đanh đá, chua ngoa khỏi phải nói!)

- Ôí chồ ôi... sợ quá.... sợ quá! Chưa bít ai phải phù mỏ đâu em nhá. Mới tí tuổi mà bày đặt hôn... hít. Bố mẹ mày mà nhìn thấy thì mày mới là con bị ăn tát đó. Hay ho lắm ý mà giơ mình cho người ta sờ. Tao mà là mẹ mày tao tát cho mày ko còn cái răng nào mà ăn cháo, ở đấy mà ngoang ngoác cái mồm ra chửi em nhá. Ở đây người ta kê ghế đá ko phải làm chỗ cho chúng mày bày đặt chuyện yêu đương đâu nhé. Ko cút đi chỗ khác, tao gọi bảo vệ đến thì ở đấy mà yêu với chả đương. - Đúng là giọng của nhỏ Gấu ko lẫn đc đi đâu. Nó vừa nói xong thì hai tên kia chỉ còn nước chuồn nhanh cho rảnh, mặc dù vẫn đang trong tình trạng tức sôi máu.


- Khiếp quá! Mày chua ngoa kinh luôn! - Nhỏ Chins nhăn mặt.
- Hi', đc cái, tài năng bẩm sinh! - Nhỏ Gấu hể hả, đắc chí.

"Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng...." - Cái âm thanh quen thuộc và kì dị lại vang lên. Nó mỉm cười tươi ơi là tươi trc hai cái nhìn toát đầy vẻ khó chịu. Nó biết là hai nhỏ bạn chẳng hề thích cái bài nhạc chuông điện thoại này tẹo nào. Nhưng mà khổ nỗi. Nó thích. Hì, nó vẫn khác người thế mà.

- Nghe đi, cười cái gì mà cười. Định tra tấn lỗ tai tụi tao hả? - Nhỏ Gấu hằn giọng.
- Rùi, nghe liền đây. Nhạc hay thế còn gì! Hè hè... - Nó vừa cười vừa trở lại phòng với lấy cái điện thoại trên bàn học nhỏ Gấu. - Uả số ai thế này? Mà đẹp gớm nha tụi bay. 097474777*
- Con điên! Nghe đi, cứ đứng đấy mà khen số đẹp. Ko thấy người ta đang chờ à?
- Hì'. Ừ. Xin tuân lệnh.... Ê hèm..... - Nó lấy giọng rồi ấn nút nghe - Đầu. dây. là. Cỏ. ko. biết. cuối. dây. là. ai. nhỉ?

Một phút "choáng" ở đầu dây bên kìa.
- Là một anh chàng đẹp trai!
- Uả ai vậy? Giọng quen thế? - Nó giật mình, hết luôn cái giọng cợt đùa ban nãy.
- Trời. Cô bé vẫn thường nc trống ko thế hả?
- Ôi thầy ạ! Chít. Em xin lỗi. Em cứ tưởng là thằng nào cơ! Hi' hi'.... (thua luôn!) (Trường hợp này là có thật, Cỏ tui đã từng là thủ phạm của việc nhầm nhọt này với ông thầy dạy Tin yêu quý của mình. Hi')

- Thầy Thiết hả mày? - Tiếng nhỏ Chins oang oang vọng cả vào điện thoại.
- Uk, để yên tao đang nc điện thoại - nó gắt. Có tiếng khẽ cười ở cuối đầu dây.
- Cô bé đanh đá thật.
- Hi'. Đâu có. Em hiền mà thầy.... Uả mà quên mất. Thầy gọi cho em có chuyện gì thế?
- Cô bé quên bữa hẹn trả công cho thầy à?
- Hi'. Em tưởng thầy đùa. Thế hoá ra đi thật ạ?
- Oạch. Đùa làm sao đc. Thế định đãi thầy món gì đây?
- Thầy ơi, ốc xào Vân Béo ná. Hi'... vừa ngon lại ko quá đắt. Em học sinh mà thầy.
- Uk. Thầy cũng chưa đi ăn bao giờ cả. Thế định bao giờ đây?
- Luôn đi thầy!

****

Chiếc xe ô tô đỗ cái xịch. Từ trong bước ra là ba cô nàng mặt tươi như hoa, nước da trắng hồng, chỉ có điều ai cũng nhận thấy sự khác nhau giữa ba con người này. Một cô nàng điệu đà trong chiếc váy xếp li, đôi tất đen thời thượng, đôi giày cao gót 7phân đính đá và chiếc áo khoác nửa người riêm rúa, đôi môi hồng với lớp son nhũ nhè nhè, mùi nước hoa đậm nhưng thơm cuốn hút, ko gây sự khó chịu cho người ngửi - Một cô nàng sở hữu một khuôn mặt thật đẹp nhưng có phần kiêu kì.

Bên cạnh lại là một cô nàng với chiếc quần jin bó, đôi pốt bệt, cùng với chiếc áo len lúc lắc hai cái quả tinh nghịch, đôi môi phủ một lớp son dưỡng giữ ẩm he hé cười, thoang thoảng mùi nước hoa hồng - Một cô nàng với khuôn mặt mang dáng vẻ đanh đá bởi mái tóc dài thẳng cắt mái bằng cột cao.

Và cuối cùng là một con nhỏ với chiếc quần ngố ống rộng dài ko quá đầu gối nổi bật với chiếc thắt lưng hình đâu nâu to đoành, đôi tất dày màu đen bó sát ních bên trong chiếc giày thể thao trắng to đoành, chiếc áo khoác trắng ko đóng khoá để lộ chiếc áo cánh màu đen đính đá hình cỏ ba lá cách điệu ngộ nghĩnh, mái tóc đen mượt mà đc búi gọn với chiếc dây thun đen chắc chắn, đôi môi hồng mọng bởi thỏi son nivea - loại son mà con nhỏ khá thích, giá lại phải chăng, nó mua hình như là 20k, ko biết giờ tăng giá chưa, mùi nước hoa izzi hồng thơm thơm lạ, (giá 26k một lọ to, hì hì). - Một con nhỏ (vì chiều cao tệ nhất với hai nàng đi cạnh) với khuôn mặt tròn baby, đôi mắt to đen sáng và cái vóc dáng nhỏ nhắn đáng yêu. Nhìn nó ko ai có thể tưởng tượng nổi nó là một con - mụ - đàn - ông - đích - thực.

Chưa kịp "choáng mắt" với ba cô nàng thì từ cánh cửa xe kế bên, một anh chàng với chiều cao cực chuẩn, chiếc áo khoác xanh màu da trời nhẹ nhàng với chiếc áo phông cộc tay trắng bên trong cực cool. Một phong cách ko quá cầu kì nhưng với cái dáng vẻ "hút hồn con gái" qua khuôn mặt baby và ánh mắt sáng thì ko thể ko nổi bật!

- Đi thôi nào anh em - Nó hớn hở tằng tằng bước vào trong quán. Vẫn cái vẻ thường ngày của nó, như thật thân quen, nó tạt vào chỗ nấu liếc mắt ngó nồi ốc xào đang sôi sùng sục, toả mùi thơm điếc cả mũi nó. Đưa mũi hít hà một cái thật sâu nó thốt lên:
- Eo' thơm ngon thế! Hì hì.... Anh ơi cho bọn em nhìu nhìu gia vị ná.

Nó vừa nói xong thì một bà cô với dáng dấp to khoẻ bước ra. Nhìn vóc dáng ko thể lẫn đi vào đâu đc. Bà chủ Vân Béo với khuôn mặt rất xinh dù có trông hơi mập mạp, trên tay là sấp tiền hàng, nở nụ cười tươi rói với nhỏ khách quen:

- Cô là ăn kinh lắm nhá. Hôm qua đập phá quán tôi thế tưởng hôm nay ko tới. Trông người thì bé mà cái bụng to thế hả?
- Hì'.... Chị chả sướng bỏ sừ lên còn gì! Hiếm có đc một fan cuồng nhiệt như em. Nhỉ? Hè hè... (Cỏ (Hồng tui đó, ko phải là nv của chúng ta đâu đấy) cũng rất mê món ốc xào này luôn. Hì ngon kinh khủng, ngồi viết thế này giờ thèm quá cơ. Nếu bạn nào đến TN mà chưa ăn thử ỐC XÀO VÂN BÉO thì vô thử ná, bít đâu gặp Cỏ đấy. hè hè.... Thui chít ngoài lề quá rồi. Trở lại truyện thôi!)

...
- Ốc xào là đây hả? Nghe danh đã lâu giờ mới đc nếm - Ông thầy đẹp trai chỉ vào một cái đĩa nhỏ nổi bật với những miếng đậu cắt vuông nhỏ nhắn, màu vàng ươm, phòng to, những chú ốc được loại bỏ "đzít" to đoành và đen bóng, lưa thưa điểm là những miếng dò, miếng măng cắt chỉ, những miếng chuối chiên thấp thoáng lộ diện, trên đỉnh là dừa tươi trắng nõn. Nhìn cái đĩa toả khói nghi ngút, đánh thức giác quan con người ta và đặc biệt là vị giác đang trỗi dậy. (hì chém gió tí, nhưng mà ngon thật đó!) Xung quanh bàn là 4 cái bát nước chấm sóng sánh gừng dã nhỏ, một đĩa củ đậu cắt to vuông vắn, một đĩa sung cắt lát mỏng ngon ơi là ngon, một đĩa xoài dầm với lớp đường, ớt bột phủ kín. (Ko ăn hơi phí! Hì)

- May thầy quen tụi em mới đc nếm đó! - Nhỏ Chins cười tươi.
- Thôi nào, ăn thu mọi người, em ko chịu nổi nữa rùi! - Nó thốt lên một câu rồi vội lấy kim cắm vào một miếng đậu vàng to bỏ vào mồm. Cái vị cay lan toả trong miệng nó, tiếp đến là vị đậm đà của nước cốt, vị đậu bùi kinh khủng. Tất cả như tan ra trong miệng nó. Ngon. Và ngon ko đỡ đc! Ít nhất là với nó!

Ông thầy và hai nhỏ bạn cũng bắt đầu ăn. Những tiếng sì sụp vang lên. Hoá ra là bọn họ đang chén ốc. Nó nhúp con ốc to đùng, mình đen nhánh và bóng nhãy bởi nước gia vị, đưa lên miệng và "chụt" - Nó "mút" một hơi, cả phần trong con ốc chui tọt vào mồm nó. Nhai ngấu nghiến. NGON!

Nó bất giác quay sang phía ông thầy mình. Trời, thầy đang nhìn nó và cười bụm miệng.
- Uả, thầy ko ăn sao cứ nhìn em cười vậy? - Nó nhăn mặt.
- Tại nhìn em ăn ngon quá chứ sao?
- Hì, món sở trường của em mà! - Nó lại bắt đầu tỉ tê về cái món này.
- Thôi đi mày, thầy cười là cái vỏ ốc dính mũi kia kìa. Con gái con đứa ăn uống chả ý tứ gì cả! - Nhỏ Chins quay sang nó nói. Ngượng quá, nó vội đưa tay gạt cái vỏ ốc trên mũi xuống. Cái vỏ ốc này vớ vẩn quá. Đang yên đang lành lại leo tọt lên mũi nó làm chi? Xấu hổ quá đi mất. Nó cười trừ chữa ngại:
- Hì, ăn ốc xào là phải thế mà! Ăn tự nhiên nó mới ngon Gấu nhỉ?
- Thôi xin! Đừng có lôi tao vào. Ăn vô duyên lại còn "khéo chống".

Nó xị mặt.
- Thôi mà, nhìn Quân ăn rất ngon. Thầy trông cũng mún ăn nhìu hơn ý chứ!
Mặt nó tự dưng đỏ nựng. Hình như nó đang xao xuyến. Ôi thôi chết, hình như nó đang chằm chằm nhìn vào đôi mắt sáng và cái môi đang hấp háy của thầy. Nó ko nghe thấy thầy nói gì hết nhưng nó biết thầy đang bảo vệ nó. Thế thôi! Nó đang sao thế này, lơ lửng ở trên mây chăng? Thầy đẹp quá đi mất. Trông đàn ông thật! Ôi nó lại sao thế này? Ko đc rồi, ko đc rồi!

****

Nó ngồi tựa mình trên giường, ôm chặt con gấu bông trắng quen thuộc, nó đang khẽ mỉm cười. Nó nhớ tới hình ảnh ông thầy đẹp trai. Nó thích đôi mắt sáng và đôi môi luôn nở nụ cười của thầy. Nó thấy chúng cuốn hút nó lắm.

- Làm gì mà cười một mình thể hả? - Giọng nói khó nghe vang lên làm nó đang từ tầng mây thứ 8 rơi tọt xuống tận đáy bực mình.
- Sao dám tự ý vào đây hả? Ko biết đây là phòng con gái sao? - Nó gắt.
- Đây là nhà tôi mà! - Tên con trai tỉnh bơ.
- Điên rồi đó! Vào đây làm gì?
- You sao phải gắt lên giữ thế! Con gái mà ăn nói bốp chát, khó nghe!
- Ai bắt ông nghe? Hỏi ko nói hả? Vô đây làm gì? Tìm đồ phụ nữ hả?

Giật mình!
- You nói năng lung tung thế? Đi qua thấy chưa ngủ thì vô xem sao thôi. Đồ phụ nữ hả? Tôi tưởng you mới chỉ là con gái, hoá ra là phụ nữ rồi hả?
- Ông! Thích chết ko? - Nó vớ cái gối bên cạnh ném mạnh vào người Huy Vũ. Túm đc cái gối trong tay, Huy Vũ khẽ ngửi.
- Chà, thơm quá nhỉ!
- Đồ biến thái! Ngửi cái gì mà ngửi hả? - Nó hùng hổ chạy xuống giường giật lại chiếc gối trên tay kẻ đáng ghét. Nhưng Huy Vũ né đc, giơ lên cao.
- Trả lại đây!
- Ko trả đó. Gỉoi thì lấy lại đi!
- Có trả ko thì bảo? Trả lại đây... Ko biết đâu! Trả lại đi!

Trong căn phòng giữa nửa đêm yên tỉnh bị phá vỡ bởi tiếng của một đứa con gái. Một tên con trai với chiều cao cũng phải hơn 1m70, chưa kể cánh tay lại còn đang giơ cao với chiếc gối hồng thơm nức. Một đứa con gái nấm lùn đang ra sức bật mình nhảy lên với lấy chiếc gối ngủ của mình. Nó nhảy lên, nhảy lên và....

... Nó nhảy lên, nhảy lên và... Cả một không gian như tĩnh lại, thời gian như ngừng hẳn và chết đột ngột. Trong căn phòng nhỏ giờ mọi thứ như hoá thạch, cứng đơ! Hai cái môi gặp nhau nhẹ nhàng chỉ trong vài tích tắc. Một cái chạm môi nhẹ. Một cảm giác mềm kinh khủng! Nó nhẹ nhàng, chớp nhoáng nhưng đầy dư vị của một cảm giác thật khó nói, khó diễn tả!... Cái cảm giác ấy ko phải là lần đầu đc chạm môi, nhưng nó cũng ko phải là lần thứ 2 mà cả nó và Huy Vũ có đc. Một cái gì đó khiến cho cả hai con người đều luống cuống, trở nên thật vụng về!

- Trả cô này! Thật là vớ vẩn! - Huy Vũ cố thốt lên một câu trước khi rời khỏi cái căn phòng quái quỷ, nơi cậu và nó có một nụ hôn, ừ thì là một cái chạm môi nhẹ thôi nhưng nó mang dư vị của một nụ hôn mà! Một nụ hôn lần thứ hai, hình như dễ chịu hơn nụ hôn đầu!

....
Huy Vũ vừa bước ra khỏi phòng, nó đã nhảy phắt lên giường, ném chiếc gối xuống và nằm úp mặt lên. Nó đạp, giãy giũa, đập tay huỳnh hụch xuống gối. Cái giường như rung lên và chỉ muốn khuỵ xuống thôi. Tại con bé nó khoẻ và "điên cuồng" quá. Những tiếng kêu la lại bắt đầu.

- Mình điên mất thôi! Ôi ko! Lần này thì mình mới chính là kẻ hôn hắn. Thật là kinh khủng. Ko thể chấp nhận nổi! Ôi mình chết mất, chết mất. Biết giấu mặt đi đâu đây. Mình đã hôn hắn. Mình hôn hắn. Thật đúng là vớ vẩn. Hắn nói đúng. Vớ vẩn, vớ vẩn, vớ vẩn quá đi thôi.... Mẹ ơi, hu hu... mẹ ơi, bố ơi, con chết mất,... hu hu... con nhớ mọi người quá! Mẹ ơi,... bố ơi...
Tags: , , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(39035)