****

Ngủ cả một buổi chiều, 8h tối, Huy Vũ mới tỉnh giấc và đc lệnh xuống phòng khách gặp ông Trịnh. Cậu vừa xuống tới chân cầu thang, nhìn khắp phòng thì thấy nó, ông quản gia Tâm cũng có mặt.
- Con đã xuống! - Cậu đáp gọn lỏn. Ông Trịnh bước tới, lại gần cậu con trai. "Bốp". Cả nó và ông quản gia Tâm đều ngỡ ngàng và sửng sốt. Một cái tát rát da mặt được đặt lên trên mặt Huy Vũ. Cậu bất ngờ vì cái tát quá đột ngột nhưng rồi, cậu lại trở về với vẻ bình thường như đã quá quen, cậu lặng lẽ cúi mặt xuống, mặc cái nóng rát vẫn còn nguyên trên da mặt.

- Mày đáng phải ăn cái tát này. Tao đã nói mày thế nào hả? Mày còn đang phải hưởng một cái án treo đó. Mày nhìn lại mặt mày đi, mày thích uống rượu hả? Đây, để tao cho mày uống, mày ko uống được tao đập mày chết! - Ông Trịnh vừa nói vừa tiến tới tủ rượu, lấy một chai rượu to quay lại cho thằng con. - Đây mày uống đi, uống đi cho tao xem!

Huy Vũ vẫn lặng im cúi đầu.
- Mày ko uống chứ gì? Vậy thì để tao cho mày uống! - Nói rồi ông mở nút chai, đổ thẳng rượu lên đầu con mình. Lần thứ 2 cậu phải bất ngờ trước hành động của bố. Huy Vũ ứơt sũng, nhưng cậu vẫn đứng yên ko hề phản kháng, cứ như thể cậu chỉ biết làm có vậy - Mày thích uống thì tao cho cả người mày uống luôn! Mày biết là bố mày phải vất vả làm ăn chỉ mong mày thành người, chứ ko phải là thành thằng mất dạy, thằng sâu rượu, thằng bố láo, quân đầu đường xó chợ! Biết chưa! - Ông cầm chai rượu đập thẳng xuống nền nhà, vỡ tan. - Nếu mày là con tao, nếu mày còn biết suy nghĩ thì mày hãy làm người đi con!

Dứt lời ông quay bước thẳng về phòng, đang đi bỗng ông dừng lại:
- Kể từ bây giờ, dì mày - Lệ Quân sẽ chịu trách nhiệm quản lý mày, mọi việc mày phải nghe hết! Nếu ko, mày đừng trách tao ác! - Ông Trịnh bước đi, nơi khóe mắt người đàn ông có một giọt lệ đọng chỉ trực rơi ra.

Nó giật mình, suốt nãy giờ chứng kiến cảnh cha con Huy Vũ nó gần như chết đứng, nó sợ cái uy quyền chết người và những hành động của ông Trịnh. Nhìn Huy Vũ nó chỉ muốn chạy lại và ôm cậu như cái siết mạnh ban trưa. Nó biết cậu đang khóc, những giọt nước mặt nghẹn ngào ở trong lòng. Và nó biết lòng cậu đang lạnh! Nhưng nó giật mình trước điều ông Trịnh vừa nói, nó ko hiểu ý của ông Trịnh là gì? Từ giờ nó phải có trách nhiệm quản lý Huy Vũ sao? Có đùa ko vậy? Làm sao mà nó làm đc việc này chứ? Ngay cả bản thân nó còn có vô vàn những thiếu sót, Huy Vũ nói đúng là ko đủ tư cách để dạy đời hay giáo huấn cậu nói gì đến truyện quản lý đc cậu chứ? Huy Vũ, nói gì đi chứ. Sao cậu cứ lặng im, có lẽ nào cậu ko nghe thấy những điều ông Trịnh vừa nói?

Nó chạy đến lay người Huy Vũ.
- Sao ông cứ lặng im thế? Nói gì đi chứ!
- Chẳng còn gì để nói đâu! - Cái nói nhẹ đến nỗi nó thấy sợ.
- Ông! Ông ko nghe thấy bố ông nói gì sao?
- You đừng thế nữa. Bố tôi muốn thế nào thì phải thế đấy! Có bao giờ ông quan tâm đến suy nghĩ của thằng con mất dạy này đâu. - Huy Vũ ngẩng mặt lên rồi quay trở lên phòng mình. Một mình nó đứng đó, lặng nhìn cái dáng ướt sũng, bình thản đến dễ sợ làm nó chợt rơi nước mắt! Vì sao ư? Có lẽ tại nó mau nước mắt quá thôi!

****

Ông quản gia Tâm đẩy cửa bước vào phòng ông Trịnh.
- Thưa ông, cô Lệ Quân đang đứng chờ ở ngoài ạ.
- Ông bảo cô bé vào đi.

... Nó bước vào phòng ông Trịnh, lần đầu tiên nó được bước vào đây. Một căn phòng lạnh lẽo và gợn buồn đến khó tả. Đây ko phải phòng ngủ của ông Trịnh mà chỉ là phòng làm việc thôi. Nhưng nó vẫn cứ toát lên cái vẻ u buồn đến đáng sợ.
- Cháu ngồi xuống đi! - Ông Trịnh cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.
- Dạ vâng!... Bác gọi cháu đến có phải vì chuyện mà lúc nãy bác nói ko ạ?
- Uk, có lẽ cháu hơi bất ngờ?
- Dạ! Cháu... nghĩ làm mình ko làm đc!
- Bác tin vào cháu mà!... Xin lỗi cháu vì lúc nãy đã làm cháu phải sợ. Tại bác ko thể kìm chế nổi mình nữa. Cháu là vợ bác nên bác ko giấu cháu làm gì. - Ông cầm tấm ảnh chụp người vợ trên bàn làm việc. - Đây là mẹ Huy Vũ, bà ấy là một người vợ tốt, một người mẹ hiền. Bác có đc như ngày hôm nay là nhờ vào công lớn ở bà ấy. Dù vất vả hay mệt nhọc, bà ấy vẫn tươi cười, động viên, tạo chỗ dựa vững chắc cho bác, và thay bác một tay chăm sóc, nuôi nấng thằng Huy Vũ. Vậy mà cuộc đời này lại cướp bà ấy đi quá sớm.... - Đôi mắt người đàn ông chợt hiện u buồn và một cái nhìn xa xăm. Có lẽ lại kí ức đang tràn về. - Đó là lý do, tại sao gần chục năm nay kể từ khi bác gái mất bác ko hề có ý định lấy vợ hai. Một phần vì tình nghĩa sâu đậm với bác gái, một phần vì mải lo công việc làm ăn và đặc biệt bác biết chẳng có thể tìm nổi ai thay thế đc người mẹ trong lòng nó. Chỉ đến khi bác gặp cháu... Rồi lớn lên cháu sẽ hiểu hết mọi chuyện và những gì bác nói hôm nay. Bác chỉ muốn, cháu hãy giúp bác, hãy cho Huy Vũ thấy cuộc đời nay vẫn còn tươi đẹp và đầy ý nghĩa chờ nó phía trước!

****

- Ông chưa ngủ đúng ko? Tôi vào nhá! - Nó vừa nói vừa tự đẩy cửa bứơc vào.
- Tôi đang mệt. You về phòng đi.
- Tôi biết ông mệt mới mang đồ ăn đến cho ông mà. - Nó bưng tô mì tôm trứng cà chua to đoành đặt lên bàn, rồi đến bên giường lay người Huy Vũ. - Dậy ăn mì đi, suốt từ trưa đến giờ ông đã ăn gì đâu!
- Tôi ko ăn đâu!
- Ko đc! Phải ăn! - Nó vẫn ko tha cho Huy Vũ. Quyết lay người cho đến khi cậu chịu dậy mới thôi. Huy Vũ vục dậy, cáu tiết:
- Tôi đã bảo ko ăn rồi mà!

Nó lặng im nhìn Huy Vũ, rồi chợt nó nhíu mày lại:
- Qúa đáng! Có biết là mì do tự tay người ta nấu ko? - Huy Vũ khẽ tròn mắt. - Tôi vừa mới phải xuống bếp nấu, còn bị bỏng cả tay khi bắc nồi đây này. - Nó nhăn mặt dơ ngón tay trỏ ra chứng minh. Vết bỏng nhỏ vẫn còn dấu đỏ ửng và rộp một phần da nhỏ. Huy Vũ nắm lấy tay nó.
- Có đau ko? Ai bắt đi nấu chứ?
- Hì, thế giờ ăn ná! - Huy Vũ vẫn lặng im nhìn nó. - Ăn đi, ko biết đâu. Ông quên là từ giờ tôi là người quản lý của ông sao? Cấm chống lệnh người thi hành công vụ! Hì - nó cười toe trông đẹp rạng rỡ, Huy Vũ chợt thấy ấm áp trong lòng. - Yên tâm, ko có thuốc độc đâu mà lo, ko tin tôi với ông cùng ăn ná! - Nói rồi, nó bưng bát mì tôm lại, đưa cho Huy Vũ một đôi đũa, nó cầm một đôi đũa. - Ăn nào!
- Sao lại có sẵn hai đôi đũa vậy?
- Hì, thì tui muốn ăn cùng ông mà.
- Thật?
- Chính xác là tôi cũng đói! Hì!

Huy Vũ nhìn nó khẽ cười. Cám ơn Cỏ nhiều lắm! Nhiều lắm Cỏ à! Huy Vũ cầm đũa thế là nơi căn phòng nhỏ ấm áp cứ vang lên những tiếng sì sụp. Có lẽ món mì đó ngon lắm!

****

Những cơn gió sớm hoà với những ánh nắng ban mai rực rỡ. Một buổi sáng tinh khôi với những giọt sương còn lấp lánh trên cỏ và đọng lại trên lá xanh. Một ngày tới lớp như bao ngày, những có lẽ nó bình yên hơn bao ngày.

- Hôm nay nhờ ơn tôi ông lại được vi vu xe đạp ná! - Nó ngồi sau xe Huy Vũ kể công.
- Uk, cám ơn you nhiều lắm! Bù lại, you muốn gì, tôi sẽ tặng.
- Hì, để xem đã. Phải nghĩ thật kĩ chứ.

****

- Huy Vũ và Cỏ đến kìa! - Hai nhỏ bạn hét tướng lên khi vừa nhìn thấy nó và Huy Vũ, cứ như là chuyện lạ lắm ý.
- Có nhất thiết phải hét toáng thế ko? - Nó nhăn mũi.
- Hì, thấy hai người cùng đến lớp thế này, ko biết hết giận nhau chưa?
- Giận à? Tất nhiên rồi! - Nó lớn tiếng làm cả hai nhỏ bạn lẫn lũ bạn trong lớp cũng phải giật mình. - Làm sao mà tớ có thế tha tha được cho hắn chứ! - Quay sang Huy Vũ, cười khì - Huy Vũ nhỉ!

"Cốp"
- Á, sao mày cốc đầu tao?
- Tiên sư con ranh, mày định trêu bọn tao đấy à? Chins đâu! Xử hội đồng nó thôi!
- Á! Đừng, đừng tha cho em! Bữa nay em chưa ăn sáng, ko có sức đâu mà chạy!.... Cứu cứu với!....

Huy Vũ nhìn chúng nó khẽ cười. Cuộc sống sẽ ko bao giờ hết ý nghĩa khi tình bạn mãi luôn tồn tại.

****

Hải Kute bước vào lớp, ngồi nghiêm trang trên bàn giáo viên, đẩy cặp kính sát mũi. Ko biết có vụ gì mà hôm nay trông Hải Kute nghiêm túc quá!
- Mày ơi, hay ông ấy định xử vụ Huy Vũ cúp tiết? - Nhỏ Chins thì thầm.
- Yên tâm ko có chuyện gì đâu. Hôm qua bố tôi gọi điện cho lão rồi.
- Vậy thì may quá! - Cả ba đứa chúng nó cùng đồng thanh.

....
- Các cô các cậu trật tự ngay!... Hôm nay tôi có một đề tài yêu cầu mỗi tổ về chuẩn bị, giờ này tuần tới lớp ta sẽ hoạt động ngoại khoá. - Cả lớp vỗ tay rầm rầm. - Ơ hay nhỉ? Tôi còn chưa nói xong mà.
- Thầy ơi đề tài là gì ạ?
- Tình yêu đi thầy ơi!
- ....
- Trật tự, tình yêu tình báo gì ở đây! Đề tài là: "Nét đẹp và bản sắc quê hương"
- Ôí giời ơi!
- Ôí giời ơi cái gì. Mỗi tổ về chuẩn bị kĩ lưỡng, tổ nào làm tốt được cho điểm và miễn trực nhật một tháng!

Ông thầy vừa nói xong cả lớp vỗ tay rầm rầm la hét inh ỏi. Thế đấy, nói đễn miễn trực nhật thì sướng. Đúng là học sinh bây giờ lười lao động quá! Ông thầy chẹp miệng.

****

--------"Nơi miền đất mẹ em sinh ra và lớn lên
Có dòng sông Cầu uốn quanh chảy mãi
Ơi con sông xanh màu xanh của lá
Ơi con sống xanh màu xanh của quê hươnng

Hoa lại thắm nở trên quê hương thành phố em
Khúc nhạc êm đềm uốn quanh dòng sông
Sông yêu ơi sông và em cùng hát
Sông yêu ơi cho em hát về quê mình

Thành phố Thái Nguyên ơi cho em một khúc hát
Em hát về dòng sông
Em hát về nhà máy
Ruộng đồng xanh mênh mông bao lời ca em hát
...
(Thái Nguyên cho em khúc hát:http://sannhac.com/s23687/Thai-Nguye...at-karaoke.htm => đường link bài hát đó )-----------

---------------------------------------------------------------------------------------------

- Tổ trưởng ơi, tổ mình sẽ chuẩn bị gì?
- Nét đẹp về quê hương à? Thái Nguyên mình thì có cái gì nhỉ? - Nhóc tổ trưởng lới lỏng cặp kính cận ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ lắm.
- Chè xanh! Hà hà hà - Thằng Sún cười rõ tươi.
- Chè xanh thì sao? Mày khinh à? - Con Lan nhìn thằng Sún bằng con mắt hình viên đạn. Khổ, nhà cái Lan trồng một bạt ngàn vườn chè mà, nhà nó sống nhờ vào cái cây công nghiệp này đấy, nên nó quý chè lắm. Ước mơ của nó là sau này sẽ đưa thương hiệu chè Thái Nguyên ra tận với bạn bè Quốc Tế, để làm giầu cho quê hương và bản thân. Ước mơ của nó thật đẹp. (Cái này là cỏ viết thật đấy, mỗi tội thay tên nhân vật thôi, cô bạn này của Cỏ mạnh mẽ lắm, hì nói chung Cỏ còn phải học tập nghị lực và ý chí của người ta nhiều.)

- Phải rồi cái thằng Sún kia, im mồm trật tự cho mấy chị bàn, trẻ con biết gì bép xép. - Thằng Sún tức nổ đom đóm mắt mà chẳng nói đc gì. Chính xác là nó biết ko đấu nổi cái mồm của nhỏ Gấu.
- Tôi thấy đề tài về cây chè chắc chắn bọn tổ khác cũng chọn. Nhưng ko có nghĩa là mình ko được chọn nữa.
- Trời ý bà là gì, dài dòng văn tự quá!
- Cái đầu bà chỉ có zai thôi, để im Cỏ tôi phát biểu tiếp: Có nghĩa là theo tôi, ta cứ chọn làm đề tài về cây chè đi, đúng là đặc sản và nét đẹp của quê hương mình mà. Có điều, ta sẽ phải làm nó với một hình thức thể hiện mới lạ. Đảm bảo phải được ăn điểm cao. Hì hì.
- Uk, tôi thấy ý kiến này của Cỏ hay đấy. Mấy ông mấy bà thấy thế nào? - Nhỏ tổ trưởng quay sang hỏi các thành viên.
- Huy Vũ ông thấy thế nào?
- Hả? Tôi thì biết gì chứ? Mà thôi tổ trưởng cũng thấy đc thì còn phải ý kiến ý cò gì nữa. Ok đồng ý thế đi!
- Uk,... Mà hình thức mới lạ là gì.
- Xuỵt. Bí mật "quốc tổ" ko đc tiết lộ tại chỗ đông người! Hè hè - nó cười tinh ranh.

****
Tags: , , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(40635)