****

Nó đựng đợi mãi ở sau vườn trường, cuối cùng thì thầy Thiết cũng ra.
- Có chuyện gì vậy cô bé?
- Dạ!.. - Tự dưng nó thấy mình rụt rè đến lạ. Nó là con Cỏ đàn ông đâu biết ngại là gì chứ.
- Em... em muốn tặng thầy cái này. - Nói rồi nó vội chạy đến ghế đá, lấy ra hộp bánh kem với chiếc dây nơ màu nâu xin xắn.
- Uả, sao lại tặng thầy thế này? Hôm nay đâu phải sinh nhật thầy chứ!
- À... à... ko phải em tặng đâu! - nó cố nở một nụ cười tươi rói. - Huy Vũ làm cả đấy ạ. Em chỉ phụ một tí thôi. Thế nên quà là của Huy Vũ đấy ạ. - Nói rồi, nó chạy mất. Ko hiểu sao nó phải nói dối thế. Thực ra nó muốn tặng thầy mà.
- Này Lệ Quân!... Đi đâu nhanh thế ko biết! Mình biết làm gì với cái bánh kem này bây giờ! Mang đâu ăn đc nhỉ? - Ông thầy Thiết nhìn quanh, rồi tiến lại cái ghế đá ngồi khoan khoái. - Ăn tạm ở đây vậy.

...
- Lâu lắm mới đc trở lại đây! Vẫn đẹp y như ngày trc! Sáng khoải thật. - Hạnh Đại ca vui sướng tận hưởng cái cảm giác khoan khoái của hương cỏ cây hoa lá - vườn sau trường là nơi mà Hạnh Đại ca mê nhất sau mỗi giờ rảnh, ko có tiết dạy mà.

Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày đi tăng cường đến giờ, hôm nay Hạnh Đại ca mới đc trở lại trốn thân quen này. Vừa mới bước vào trong, tiến đến chỗ ghế đá quen thuộc, Hạnh Đại ca giật mình bởi một thằng nhóc đang chén bánh kem tại chỗ ngồi quen của mình.

- Này cậu, sao lại chốn ra đây ăn bánh hả? Có mau vào lớp học ngay ko? - Ông thầy trẻ ngẩng lên bắt gặp ngay cái khuôn mặt xinh đẹp quen quen ngày hôm qua. Cả hai cùng ngỡ ngàng. - Hoá ra cậu là học sinh trường tôi hả? Hư thật, ko mặc đồng phục, ăn quà vặt, à còn đi xe máy nữa. Cậu nhiều tội ghê.
- Cô là giáo viên?
- Phải? Hạnh! Hạnh Đại ca... (ngập ngừng vì đối phương đang trố mắt) học sinh nó gọi thế.
- À ra là cô Hạnh Đại ca nổi tiếng. Tôi mới về trường nên ko biết nhiều lắm về cô.
- Cậu là học sinh mới?
- À ko! Giáo viên mới!
- Hả!!!???!!!

Nó bước vào lớp trong tâm trạng buồn rười rượi. Chẳng hiểu vì sao nữa, lúc sáng nó đã háo hức vô cùng với ý nghĩ sẽ tặng thầy chiếc bánh kem lần đầu tiên nó chịu vào bếp. Thế nhưng khi gặp thầy, thức sự nó ko đủ tự tin, cứ như có một cái rào cản nào đó chắn ngang trước mặt ko cho nó có thể lại gần thầy.
- Ê, tình yêu! Mặt mày bí xị thế kia? - Nhỏ Chin và nhỏ Gấu đang chúi mũi vào tờ báo hoa học trò giật mình ngó lên thấy con bạn thất thểu vào chỗ.
- Thất tình!
- Ê, gì vậy? - Cả hai cô bạn ngơ ngác, mồm há to đến mức độ ko cẩn thận vi khuẩn tỉ con có thể bay vào!
- Hì, đùa đấy!
- Cái con tiểu yêu này! Làm tụi tao hú hồn! - Thế là liên tiếp những cú đập báo đc đổ bộ hết lên đầu nó.
- Thôi thôi! Tôi biết lỗi rồi! Đừng đập nữa! Rối hết tóc đẹp của người ta!

Đang cùng đùa nghịch với lũ bạn, nó giật mình bởi tiếng quăng cặp của Huy Vũ. Lần nào cũng thế, cậu luôn làm nó giật mình, mất mấy giây sống của nó!
- Định phá cặp mua cặp mới à?
- Ngồi dịch vào!
- Hì, nhầm rồi. - Nó cười toe - Tránh ra để tôi vào! - Nó hét lớn, giả bộ giọng cậu bạn.
- Dịch vào nhanh! Tôi đang mệt!
- Uả sao vậy? Ẩm IC chỗ nào à? - Nó đưa tay sờ trán thằng bạn.
- You thôi đi, lúc nào cũng cợt nhả! Tôi là trò đùa của you đấy à?

Nó thừ mặt, mắt chớp chớp liên hồi.
- Ông sao thế? Sao mới sáng sớm đã cáu gắt với tôi vậy? - Giọng nó nhỏ đi trông thấy, khuôn mặt chẳng còn chút gì tươi tỉnh. Huy Vũ tưởng nó vui lắm à? Lúc nó buồn là lúc nó luôn cố tỏ ra thật vui vẻ và cợt đùa với lũ bạn.
- Chả sao cả! Mệt. Khó chịu trong người thế thôi!

****

Nó gõ cửa, chẳng thấy tiếng trả lời, nó biết mới 9 giờ tối Huy Vũ chắc chắn chưa ngủ. Nó bước vào, thấy Huy Vũ nằm quay lưng lại phía nó với cái gối úp chặt vào mặt.
- Huy Vũ này! - Nó lay lay vai cậu bạn.
- Gì?
- Tôi xin lỗi!

Huy Vũ quay ngoắt sang nhìn nó.
- You xin lỗi?
- Ừ!
- You biết lỗi của mình à?
- Ừ, xin lỗi vì cậu đang mệt mà tôi lại đùa cợt!
- You đi ra đi!
- Ê sao vậy?
- Tôi tưởng you biết lỗi, ai ngờ you chả biết gì cả!
- Ơ, thế ông giận chuyện hôm qua à? Xin lỗi, cái bánh ấy tôi đem tặng...
- Tặng thầy chứ gì!
- Ừ!
- Tặng thì cứ tặng, nói với tôi làm gì? - Huy Vũ cáu rồi lại quay mặt vào tường, túm cái gối úp vào mặt.
- Ông... ông biết tôi thích thầy đúng ko?

- You điên đấy à? You điên vừa thôi! You là gái đã có chồng biết chưa! You... - Huy Vũ vùng dậy bao cơn tức tối trong lòng cậu chợt vỡ oà. Nhưng cậu sững sờ khi thấy nó, dòng lệ đã rơi ra ngoài khoé mắt, khuôn mặt mang rõ một nỗi buồn. - Tôi mắng oan lắm mà khóc à?
- Ko! - Nó lắc đầu. - Tôi thích thầy! Thích thật sự ý! - Huy Vũ bỗng thấy tim mình đau nhói. Nó thật tệ, sao nó lại nói điều này với cậu chứ! Nó có biết là cậu... cậu cũng thích nó ko? Gìơ thì đã hết! Hết thật rồi.
- Nhưng còn... bố tôi!
- Tôi sẽ li dị bố cậu!
- Sao you ác thế?
- Tôi biết! Nhưng, bác Trịnh có thể tìm một người con gái khác, một người con gái ko phải là tôi - đứa con gái đáng tuổi con của bác ấy!
- Nhưng you và gia đình you mang ơn bố tôi!
- Nhưng ko thể vì thế mà cướp đi hạnh phúc của tôi, tôi cũng là con người, tôi cũng phải đc quyền yêu và lấy người mình yêu chứ!

Nước mắt nó lại chảy dài, những dòng lệ xót xa cay đắng. 17 tuổi, cái tuổi đã biết yêu, biết thương, biết nhớ một người. Cái tuổi đáng nhẽ ra phải đc sống với bao mộng mơ, khát khao của riêng mình thì lại bị trói buộc trong một sợi dây "oan nợ", sợi dây với hai chữ "có chồng".

****

Nó trở về phòng sau một hồi khóc chán chê. Gìơ chỉ còn lại mỗi Huy Vũ, cái cảm giác bơ vơ, lạnh lẽo lại ùa về.
"- Tôi thích thầy! Thích thật sự ý!"

Cổ họng đắng ngắt, đôi mắt cay cay. Cứ như là khóc vậy. Kì thật!
- Ừ, nếu you thực sự thích thầy đến vậy. Tôi sẽ ủng hộ you! Tạm biệt! Tạm biệt mối tình đầu của tôi! Ờ mà tôi đã yêu you hồi nào nhỉ? Xung quanh tôi đầy gái. Ừ chẳng có ai giống you cả, chẳng có ai mà tôi phải thương, phải nhớ, phải hờn ghen cả! Trần Lệ Quân! You là gì? Là ai? Mà lại xuất hiện để rồi khiến tôi phải buồn đau như vậy?

****

Nó đang rúc mình trong chăn, hôm nay là ngày nghỉ phải ngủ cho đã giấc. Cả đêm qua ngồi khóc lóc với tên Huy Vũ đáng ghét, người ta khóc mà chẳng thèm dỗ dành hay chìa ra cái khăn tay nào. Mặc kệ người ta khóc một mình, cứ ngồi im mà nhìn người ta khóc. Rõ ghét. Nó lăn qua lăn lại trong chăn với ý nghĩ về tối hôm qua.
- Sao mình lại nói với hắn nhỉ? Ngu ngốc thật! Thế này nhỡ hắn đi nói với bố. Ôi ko hắn mà nói với thầy là mình tiêu. Tên trời đánh Trịnh Huy Vũ!

"Kì còn bướm vàng kìa con bướm vàng...". Đang cơn tức tối, nó giật nảy mình bởi tiếng chuông điện thoại.
- Gì vậy mày? Ngày nghỉ mà mày cũng ko tha cho tao à?
- Mày thì lúc nào cũng chỉ ngủ thôiiiiii...!!! - Giọng nhỏ Chins kéo dài như muốn trêu ngươi rồi bất chợt nhỏ đổi lại giọng ngay. - Đến nhà tao đi, rủ cả con Gấu nữa, tao mới mua bộ cánh đẹp ơi là đẹp!- Lại cái giọng khoe của - Bố mẹ tao đi vắng cả, đến cho chúng mày quậy luôn một thể! Hihi... Tao ở nhà một mình buồn lắm! - Đấy, nhỏ bạn bồi thêm một câu như thế thử hỏi nó sao mà có thể ko đi đc chứ?
- Vì bạn bè, hy sinh giấc ngủ vàng! - Nó vừa nói vừa tung cái chăn ấm áp ra khỏi người mình, vùng dậy và "Vệ sinh thẳng tiến!".

****

Sau một hồi vật lộn trong nhà vệ sinh, nó lao như bay xuống nhà, bất chợt gặp ngay Huy Vũ ở chân cầu thang.
- Gìơ mới dậy à?
- "Híc, ngủ còn chả đã đây này, mà còn kêu giờ mới dậy!" - Nó lầm bầm. - Ừ. Ông dậy sớm thật! Hì hì...
- Hết khóc rồi à? - Nụ cười tắt ngúm!
- Hết rồi! Có nhất thiết phải đay nghiến nhau thế ko?
- Thôi xuống ăn sáng đi!
- Biết rồi! Mà này!
- Gì?
- Bí mật nha!
- Bí mật gì?
- Thì đấy!
- Đấy nào!
- Thì chuyện hôm qua đó! - Nó gắt lên!
- Ừ! - Một tiếng đáp trả nghe nhẹ tựa những cánh hoa hồng rơi nhưng lại nặng trịu cả một nỗi lòng, thế mà ai kia có biết đâu!

****

Sau đúng một tiếng đồng hồ nhận điện thoại cuối cùng nó và nhỏ Gấu cũng có mặt tại nhà nhỏ Chins.
- Tèn... tén... ten...!!!!... - Nhỏ Chins uốn éo bước ra, đưa một tay giơ cao bám lên thành cửa nhà, khuôn mặt hếch lên cao. - Thế nào các tình yêu! Đc chứ?
Nó và nhỏ Gấu trố mắt ra nhìn con bạn. Trời ơi, nhỏ mặc chiếc áo dài quá thân màu đen sì, cổ khoét rộng đến nỗi hai trái đào tiên đc lộ diện 1 phần 2. Cộng thêm quả quần soóc ngắn bó sát, ko để ý tưởng "mặc áo cởi chuồng", rồi đi quả guốc cao lênh đênh, đầu nhót hoắt. Trời đất! Đẹp ơi là đẹp của nhỏ bạn đây sao?

- Ê, mày mà mặc cái này á, cần thận ra đường rồi lại "Khôn ba năm dại một giờ đó em"
- Thì "khôn ba năm dại một giờ. Đây dại luôn một thể ko chờ ba năm!"
- Á à, mày thích thế chứ gì? - Nó nhìn nhỏ bạn một cách thèm thuồng. Rồi dàn đồng ca hợp xướng bắt đầu:

"Ăn mà ko mất tiền thì mình cứ xơi tự nhiên!
Mời anh xơi! Mời em xơi!
1 2 3 ta cùng xơi!"

- Á chúng mày làm gì thế? Cứu cứu con với mẹ ơi!
- Mẹ mày đi vắng rồi ko cứu đc mày đâu!
- Lạy chúa! Cứu con!
- Mày có theo đạo đâu mà chúa cứu!
- A di đà phật!... Cứu con!.....

Ngồi nhai táo tầu rồn rột, nó và nhỏ Gấu đắc thắng khi vừa xử lí gọn nhẹ xong con bạn. Cái tội ăn mặc hớ hênh cho chết! Nhỏ Chins mặt mày bí xị bê đĩa táo tầu to đoành nguyên quả ra.
- Ăn đi!
- Khiếp! Mời người ta ăn mà cái mặt bí xị kìa!
- Thế bảo tao cười à? Cái áo đẹp thế! Gìơ tụi bay chê tao phải quẳng nó vào xó tủ! Mất hết cả hứng!
- Thì mày mặc mà đi đong zai, đảm bảo zai nổ mắt, chết vì mày liền! Ngày hôm sau báo đăng tin: "Một anh chàng chết vì gái!". Hơi bị ăn khách luôn! Mày cũng nổi tiếng cùng! Ha ha... - Nhỏ Gấu đắc chí cười ha hả.
- Mày ngậm ngay cái mồm chuyên gia đá xoắy, xoắn xít người khác đi nhá!
- Thôi thôi, hai bà hễ gặp nhau đụng mồm đụng mỏ là y như rằng ko có hồi kết! Uả mà sao hôm nay ba má ko ở nhà mà mày ngoan thế? Ko đi chơi với zai à? Cơ hội ngàn vàng có một mà mày bỏ qua cơ đấy!
- Hì... Tao cắt hết đuôi rồi! Từ giờ tao tu!
- Hả???
- Tao có một mục tiêu đích thực rồi! Quyết định giải nghệ nghề đong zai, đi tìm tình yêu đích thực!
- GHÊ!!! - Tiếng đồng thanh to, rõ ràng!

- Thật mà! - Nhỏ Chins quả quyết!
- Thế tìm đc chưa?
- Rồi!
- Hả??? Ai???
- Bí mật! - Nhỏ Chins lại tủm tỉm cười một mình y như một con điên tình vậy!

****

Gấp tập vở với đống bài tập đc giải dài lê thê, gạch xoá toét nhèm, nó leo lên giường, vớ chú gấu bông trắng cho vào lòng ôm chặt.
- Tên kia của nhỏ Chins là ai nhỉ? Sao nó lại phải bí mật thế chứ! Tò mò quá!

"Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng..." - Nó giật nảy mình bởi tiếng chuông điện thoại.
- Ê nhóc, có chuyện gì vậy?
- Chị Cỏ à? Chị có rảnh bây giờ ko?
-???

****

Lay hoay đứng đá đá mấy hòn sỏi con, nó lầm bầm:
- Hẹn người ta mà giờ vẫn chưa có mặt!
Tiếng xe máy dựng cái "phịch" trước mặt nó.
- Chị chờ em lâu chưa?
- Chưa! Mới có 5 phút vàng ngọc của chị mày thôi!
- Hì, 5 phút mà chị làm to thật! Thôi em xin lỗi, chị lên xe đi!
- Lên làm gì? Đi đâu hả?
- Thì đi chơi với em!
- Hả??? - Nói rồi ngay lập tực nó bị nhóc Cún lôi lên xe phóng thẳng.

****

- Ê nhóc, vào đây làm gì?
- Hát! Hihihi... - Nhóc Cún đưa tay cầm lấy tay nó.
- Ê làm gì thế hả? - Nó giật tay ra!
- Thì em kéo chị đi chứ làm gì! - Nói rồi thằng nhỏ ko ngại ngần nắm tay bà chị lần thứ 2 kéo đi.

Cún đẩy cửa phòng karaoke, cầm tay kéo nó vào. Nó bước vào, trước mặt nó là 2 tên con trai lộc ngộc, chắc bằng tuổi thằng Cún và 2 đứa con gái mặt chát tấn phấn. Chịu cũng ko biết là bao nhiêu tuổi! Đeo cái mặt nạ ấy vào thì ai biết chứ!
- Ê Cún! Em nào thế hả? - Em? Nó nghe mà chỉ muốn xách thằng nhỏ lên mà đá đít cho cái. Dám gọi chị mày là em!
- Người yêu tôi đấy! - "Cái gì?" - Nó trợn mắt lên nhìn thằng em và nhận được cái cười kiểu như "Đùa ý mà!"
- Cô em tên gì thế? - Thằng nhóc mặc cái áo phông dài tay, phanh cổ còn hở hơn cả cổ áo nhỏ Chins mà hôm trước nó nhìn thấy. Nó ghét nhất kiểu con trai mà ăn mặc "ái" thế này.
- Lệ Quân! - Nó đáp trỏn lỏn.

- Ha ha. Quân? - Đứa con gái với mái tóc lối dài đỏ chói, khuôn mặt với lớp phấn phủ dày kinh, chắc cũng tầm tuổi thằng Cún à mà có khi còn già hơn cả bà chị này cũng nên. Cái áo nó mặc là cái áo quây, để lộ gần như nửa trái đào tiên to ngoại cỡ, khoác thêm cái áo khoác lông trắng những vẫn chẳng che đc là bao. - Tên con gái mà nghe như con trai ý! Ha ha... - Con nhỏ lại ngoác cái mồm rộng tới mang tai ra cười. Nó điên ko chịu đc.
- Ko nghe chữ "Lệ" đằng sau chữ "Quân" à? - Nhóc Cún đưa mắt nhìn con nhỏ. Con nhỏ im de.
- Thôi, ngồi xuống nào.

Cún cầm tay nó kéo nó ngồi cạnh. Trời đất, hai đứa con gái này trơ trẽn thật. Trước mặt con trai mà ăn mặc "hớ hênh" ko thể tả. Đứa con gái còn lại thì mặc chiếc áo cổ rộng, trệ sâu, hai gò bồng đào tha hồ mà lộ diện, cái váy thì ngắn cùn cỡn, đi đôi tất giấy đen sì. Nó chùn mũi, quay sang hỏi nhỏ thằng em.
- Hai cô bạn em bao tuổi vậy?
- Lớp 8 đấy chị ạ! - Nó xém xỉu!
- Chị hát bài gì?
- Hả? Thôi chị ko hát đâu! Mà nhóc, hát hay thế hát đi! - Thằng nhỏ cầm mích và bắt đầu hát. Nó phải công nhận giọng thằng nhỏ êm và trong kinh khủng. Nó nghe mà thích cả tai. Chả nào nhỏ Gấu lại mê thằng em thế. Nó quay sang, bất chợt, nó giật mình. Nó trố mắt ra, vì trước mắt nó bây giờ là cảnh tượng mà nó phải bàng hoàng. Măc cho thằng bạn hát bài rõ hay, hai cặp đôi trai gái đang tha hồ mơn trớn nhau. Đôi thì đang "cắn nhau" hăng say, đôi lại thơm thít nhau nhìn mà gai cả mắt. Đứa con gái thì lả lơi, để yên mặc tên con trai đưa tay luồn lọi trong lớp áo sau lưng. Nó gai mắt ko thể chịu nổi.

- Dừng lại ngay! - 4 cặp mắt ngước lên nhìn nó. - Các cô các cậu đang đóng fim sex ở đây đấy à? Này hai cô, mới học lớp 8 mà đã thế này, cẩn thận có ngày vác bụng ễnh về nhà đấy. Tôi nhìn các người mà muốn buồn nôn! - Nó rồi nó đẩy xê cái bàn ra và bỏ đi. Cún vội vã chạy đuổi theo nó.

Nó ra đến ngoài đường rồi mà cái cục tức về 4 con người trơ trẽn trong kia vẫn khiến nó ko thể nào nguôi. Nó quay ngoắt ra nhìn thằng em!
- Này nhóc! Sao cậu có thể chơi với những loại bạn thế này chứ! Chị ko ngờ đấy!
- Chị đừng gọi em là nhóc nữa đc ko? Em có tên mà! - Thằng nhỏ chợt cáu! Nó lặng im với đôi mắt căng tròn vì ngạc nhiên. Lần đầu tiên nó thấy thằng em giận đến thế!
- Em xin lỗi vì đã dẫn chị vào đấy, em ko nghĩ là chúng nó đến đấy ko hát mà lại giở trò trai gái. Nhưng em ko phải là loại người giống họ đâu. Em cũng lớn rồi, thế nên chị đừng gọi em là nhóc nữa. - Thằng nhóc chợt nắm lấy tay nó, đưa lên ngực mình. - Chị có thấy nó đang đập ko?
- Hả?
- Chị hãy gọi em bằng tên! Phạm Gia Quốc Huy! Em có tên! Chị hiểu ko!
- Ừ ừ... chị... chị biết rồi! Huy! - Nó toan muốn giựt tay ra khỏi đôi bàn tay chắc nịch của thằng em nhưng ko thể, thằng nhóc nó nắm chặt quá!
- Chị hứa đi! Từ nay ko gọi em là nhóc nữa!
- Ờ... ờ... chị hứa! Bỏ tay chị ra đc chưa? Chị đau... hì hì...
- Em sẽ ko bỏ tay chị ra đâu?
- GÌ?
- Em thích chị! Chị biết ko?
- Ê! Nói... nói... gì đó?!? - Nó giật tay ra khỏi tay thằng em, nhăn mặt! - Chị chẳng nghe thấy gì cả! - Nói rồi nó vẫy một cái taxi leo vội và đi thẳng.
- Chị nghe thấy! Em biết mà! - Tiếng thằng nhỏ với theo! - Em yêu chị! Em... yêu... chị...! Trần Lệ Quânnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn...!
Tags: , , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(40204)