Vừa bước chân ra khỏi rạp chiếu phim, nhỏ Gấu giật mình bởi một cánh tay đặt lên vai mình.

- Nhóc đanh đá!
- Này, anh định doạ ma tôi đấy à? - Nhỏ gắt lên đến cả thằng nhóc Cún cũng phải kinh hãi.
- Trời, em đúng là đanh đá thật! Tại em nói em cũng đi xem phim, thế là anh đến xem có gặp em ko, tìm mãi chả thấy, may quá lúc về thì lại thấy! - Tên Mạnh cười tươi, cái vẻ đẹp trai cũng một phần đc thể hiện. Mà đúng như mấy con bạn nói, tên này ko phải loại tồi hay một thằng con trai tầm thường, chí ít thì hắn cũng được xếp vào hàng đẹp trai.
- Tôi đã nói đi xem phim cùng bạn rồi mà, tìm tôi làm gì?
- À xem phim cùng nhóc Cún này hả? - Tên Mạnh quay ra vỗ vai thằng em. Nhỏ Gấu đưa tay gạt tay tên đáng ghét khỏi tay thằng em.
- Đừng nghĩ ở đây chỉ mình anh là người lớn! Cấm gọi Cún của tôi là nhóc biết chưa?

Cún giật mình khi nghe nhỏ chị nói. Cái gì là "Cún của tôi" vậy? À mà ko chỉ có mình thằng bé, thằng anh to xác kia cũng đang hướng đôi mắt thắc mắc hỏi nhóc đanh đá.
- Gì vậy? Sao lại là Cún của tôi? Hai người...
- Ko ko... Anh nói linh tinh gì đấy! - Nhỏ Gấu nóng mặt bỏ đi!
- Đợi đã, đợi anh với nhóc!

...
- Bỏ tay tôi ra, làm cái gì thế?
- Thì để anh dắt em, anh lớn hơn em mà!
- Đã bảo bỏ ra mà lại!
- Thôi mà,...

Cún đứng nghệt mặt ra nhìn theo bóng dáng hai người. Một cảm giác gì đó lạc lõng, lẻ loi dâng lên trong lòng cậu. Một cảm giác gì đó như có ai đó sắp cướp đi một thứ quý giá và quan trọng với cậu. Mà thôi, chỉ là cảm giác thôi mà! Cậu lắc đầu cố xua tan mọi thứ!

****

- Lên xe đi, anh đèo về tận nhà cho! Đảm bảo an toàn tuyệt đối, ko phóng nhanh vượt ẩu, ko lạng lách đánh võng, vân vân và vân vân...
- Ko! Tôi đến đây bằng xe gì tôi về bằng xe đấy!
- Thôi mà, lên xe anh đi!
- Tôi đã bảo ko mà lại!
- Cún này, em để anh chở bà chị đanh dá này về giùm em nhé!

- Ko! Cám ơn anh. Em đã đưa chị ấy đi thì em phải có nhiệm vụ đưa chị ấy về tận nhà. Hơn nữa chị ấy cũng ko thích, em nghĩ ép buộc người khác thì ko nên.
- Thấy chưa? - Nhỏ Gấu hất mặt lên đắc chí rồi nhảy lên xe Cún mặc cho cái tên Đức Mạnh ở đó mà xì khói.

****

- Này Huy, hôm nay ra dáng đàn ông ghê!
- Thế thường ngày em đàn bà lắm à?
- Ko hẳn thế nhưng hơi yếu đuối!
- Gì?
- Em phải mạnh mẽ và nam tính nên một chút, em giống như một cậu bé đáng yêu với khuôn mặt baby hớp hồn những con cừu non hơn là một anh chàng đích thực. - Trời, nhỏ đang tự ví mình là con cừu non kìa.
- Vậy hả chị?
- Ừ. Giống như chuyện tình cảm cũng vậy. Em phải xác định rõ giữa thích và yêu. Và một khi đã yêu thì đừng đánh mất cơ hội cũng như chùn bước trước khó khăn. Trừ khi em giống chị. - Nhỏ cười. Nụ cười của một thiên thần buồn.

****

- Ê hèm! - Nó lấy giọng. - Kính thưa toàn thể 39 con quỷ cái và 9 thằng quỷ đực, tôi Cỏ - đàn ông, rất lấy lòng làm vinh dự thông báo, à nhầm, trình bày ý tưởng thời trang của lớp chúng ta. Ý tưởng mang tên: 5 châu hội tụ!... abc... xyz.

- Đc! Duyệt! Thế ai làm người mẫu?
- Theo như điều tra và thống kê, chân dài lớp ta rất chi là nhiều! - Lũ con gái sướng cười tít mắt. - Nhưng... chúng ta ko tuyển người mẫu nữ, mà là nam!
- Gì? - Lũ con trai, hai thằng đang chơi cờ carô hoảng quá mà đánh sai cả nước, thằng đang chơi ma trận cũng phải giật mình rơi cả máy tính, đến cả Huy Vũ đang tận hưởng giấc ngủ "bình yên" cũng phải kinh hoàng bật dậy, thằng Đức béo đang tu ừng ừng lon côca nghe xong sặc nước phun tứ tung ra bàn.

- Anh em cứ bình tĩnh! Cả lớp chỉ có mỗi 9 mống con trai, mà ai cũng có "vẻ đẹp hình thể" riêng cả. Nói chung là hợp để đóng kịch lẫn diễn thời trang.
- Gì?
- Kịch bản Nhung Khìn đã viết xong, mang tên: Phú ông kén rể. Ngoài 3 nữ diễn viên chính thì vừa đủ 4 nam diễn viên còn lại. 5 thằng vào đội diễn thời trang rồi!

- Phản đối! Phản đối!
- Ông nào thích phản đối hả? - Cái giọng nó gầm gừ đe doạ. - Phải có tinh thần và trách nhiệm vì lớp chứ! Ai mà phản đối, chị em đánh hội đồng luôn. - Cái gì, 9 thằng con trai với 40 con quỷ cái, 3 đánh 1 ko chột cũng què nói gì đến tận 4. - Quyết định vậy nhé! - Nó cười ranh mãnh. - Gìơ đến phần tuyển người mẫu. - Lũ con trai chạy loạn khắp lớp.

****

- Cuối cùng cũng xong, mệt thật! - Nó thở phì phò.
- Thế định tập kịch và làm thời trang ở đâu đây?
- Ở lớp thì dễ bị lộ, mất hay! Về nhà ai đó thì tốt!
- Về nhà Huy Vũ đi!
- Gì? - Nó giãy nãy. - Đùa à? Vào nhà ông ấy làm gì?
- Nghe nói nhà Huy Vũ to và đẹp lắm, mình vào đấy tha hồ tập, lại có khi đc tiếp đãi nồng hậu cũng nên! - Nhỏ Chins mơ mộng.
- Quyết định vậy nhé!
- Ko! Còn Huy Vũ mọi người còn chưa hỏi... Đâu mất tiêu rồi?

****

- Huy Vũ đẹp trai, tình hình là thế này, lớp mình ko có chỗ để tập kịch với làm thời trang, lớp có thể đến nhà cậu đc ko?
- Hì, đc thôi, nhà tôi rộng đủ chỗ cho cả lớp đấy!
- Ôi ông thật tuyệt! - Nhỏ Chins giang tay định ôm chầm lấy Huy Vũ, cậu lé kịp, Chins mất đà xít té ngã. Cho chừa, ai bảo cái tội hám zai!

****

- Huy Vũ! - Nó đạp cửa vào trong bộ dạng hung dữ.
- Gì vậy? - Huy Vũ nhấc cái tai nghe ra khỏi tai.
- Sao ông lại đồng ý cho lớp đến nhà mình?
- Thì cũng như you, sao lại lôi tôi vào việc trình diễn thời trang? Lại còn mặc váy nữa!
- À thì... Mà ông định trả đũa đấy à? Ông ko sợ sẽ bị lộ chuyện về tôi.
- Tôi đã dặn người làm rồi, đừng lo. You cứ cố tỏ ra là người xa lạ, chưa ở đây bao giờ là đc!

****

- Ôi! Nhà Huy Vũ đẹp thật!
- Thôi mọi người vào đi! - Huy Vũ mở cửa mời tất cả lũ bạn vào. - Mình sẽ làm ở sân sau, vừa rộng mà lại thoáng mát.
- Nhà Huy Vũ to quá!
- Ứơc gì mình đc sống ở đây 1 ngày cũng thoả.
- "Trong chăn mới biết chăn có rận hay ko! Ở đấy mà ứơc với chẳng ao!" - Nó lầm bầm.

****

Sau trận chiến đấu với đống đồ ăn ông quản gia Tâm mang ra, chúng nó cũng bắt tay vào công việc chính. Một nhóm thì làm thời trang với la liệt sách báo cũ, thùng cát tông, lá cây,... Nhóm còn lại là chúng nó thì khản cổ tập kịch lẫn tranh cãi kịch liệt!

- Cái gì? Tôi làm Thị Nở á? Còn lâu đi! - Nó cầm tờ giấy phân vai tức nghẹn cả cổ.
- You làm Thị Nở là hợp nhất đấy! - Tên Huy Vũ ko biết từ đâu chui ra, cười hà hà chế giễu nó.
- Ông ở bên kia, sang bên này làm gì? Ko phận sự đi ra chỗ khác chơi. - Nó đạp Huy Vũ ko thương tiếc.

- Tôi là Thị Mầu sao? - Nhỏ Chins nhăn mặt!
- Mày làm Thị Mầu là hợp quá rồi! Đúng bẩm sinh mê zai còn gì? Haha.
- Gấu làm vai mẹ Đốp là hay lắm đó!
- Phải! Đanh đá phải gọi bằng cụ! Haha

- Cái gì? Thị Nở cũng mang bầu à?
- Ba bà bầu lên sân khấu nó mới hoàng tráng.
- Thật ko thể nào chấp nhận đc! Mất hình tượng quá! Mất hình tượng quá!

****

- Tôi muốn đi vệ sinh cái! Mọi người cứ tập đi nhé!
Nhỏ Chins ôm bụng đi tìm nhà vệ sinh. Nhỏ được người làm dẫn đi vào đại sảnh.
- Rồi cảm ơn chị! Em tự khác biết ra ạ! - Nhỏ cười rồi chui vội vào nhà vệ sinh. Khiếp, chịu mãi từ nãy tới giờ, từ sân sau vào đến đại sảnh mệt hết cả hơi.

Nhỏ Chins bước ra, nhỏ ngơ ngác.
- Nhà đẹp thật đấy! Mà ko biết phòng Huy Vũ ở đâu nhỉ?
Bản tính tò mò dẫn lối nhỏ đi lên tầng khám phá.
- Chà ở đây phòng nào cũng có biển treo phòng hay thiệt! May quá như thế càng dễ tìm!
Nhỏ Chins đi qua từng phòng, tiện thể tận hưởng luôn lối kiến trúc đẹp mắt và hiện đại ở đây. Đang cười tít mắt, nhỏ giật mình. Đập ngay vào mắt nhỏ là tấm biển treo phòng ngộ nghĩnh với cái tên: Trần Lệ Quân.
- Thế này là thế nào?

****

Nó, Huy Vũ đứng như chết chân khi nhỏ bạn chìa ra tấm biển phòng.
- Mày nói đi Cỏ! Mày giải thích đi!
- Tao xin lỗi!
- Xin lỗi ư? Mày và Huy Vũ cùng sống chung một nhà! Vậy mà hai người vẫn giả tạo, giấu giếm tụi tao là sao? Cỏ! Mày có phải là con bạn thân của tao ko? Sao mày là giấu tụi tao, sao mày lại gạt tụi tạo?
- Kìa Chins, mày bình tĩnh đi, nghe Cỏ nó giải thích đc ko? Cỏ mày giải thích cho tụi tao hiểu đi! Cả Huy Vũ nữa!
- Mày giải thích đi Cỏ! Nhanh lên!
- Tao... tao... - Nó bật khóc rồi ôm mặt chạy thẳng lên phòng. Nó ko muốn giải thích, hay nói cách khác nó ko biết phải giải thích thế nào. Nhỏ Chins, nhỏ Gấu sẽ ko hiểu cho nó đâu. Bao nỗi uất ức lại ùa về.

****

- You có biết là Cỏ, you ấy phải chịu bao nỗi uất ức như thế nào ko? You tưởng chúng tôi sung sướng lắm sao? Đã bao giờ hai người nghĩ một đứa con gái cứng đầu như Cỏ lại phải vì gia đình mà trả nợ. Có bao giờ hai người đã phải chịu cảnh từ bỏ hạnh phúc của bản thân, của một đứa con gái chưa tròn 17 để làm vợ một người đáng tuổi bố mình chưa?
- Gì cơ???
- Hai người. - Huy Vũ cười khẩy đầy xót xa. - Chúng tôi chẳng vui vẻ gì đâu!

****

- Cỏ! Tao xin lỗi!
- Tao ghét mày! Mày nghĩ gì mà bảo tao lừa gạt chúng mày chứ! - Nó mắt đẫm lệ thút thít.
- Tao xin lỗi!
- Chúng tao xin lỗi mà Cỏ ơi! Bọn tao thương mày lắm!
- Tao ghét chúng mày lắm! Hai con bạn đáng ghét!

Ba đứa con gái ôm nhau khóc nức nở. Có lẽ những giọt nước mắt kia chẳng đủ để xoá tan nỗi đau của hai con người những cũng để làm nó dịu bớt đi phần nào.

Nó cứ khóc, khóc hoài, những giọt nước mắt lăn dài, hoà cùng nước mắt của những người bạn. Nó khóc trên bờ vai bạn, khóc trong sự nghẹn ngào đc chia sẻ và cảm thông cho nỗi đau, nỗi mất mát mà nó phải chịu đựng.

Huy Vũ đứng tựa cửa. Đôi mắt buồn long lanh. Hình như cậu cũng biết khóc, biết rung động như một con người. Khẽ nhắm mắt. Giọt nước mắt lăn dài, mặn đắng nơi đầu môi.

****

Hai chiếc xe đạp bon bon chạy trên đường, 3 đứa con gái và một thằng con trai. Tiếng cười đùa ríu rít hoà trong những giọt sương mai còn phủ đầy trên lá. Nó cười, cười nhiều lắm.

- Cỏ này, thế để bịt miệng tụi tao mày cần phải mất một bữa khao gì đó nha!
- Hì, yên tâm, tao khao mày hẳn em Cún nhé! - Nó cười hà hà!
- Mày nói cái gì thế? - Nhỏ Gấu chợt cáu!
- Ơ thế mày ko thích à? Ko thích thì thôi! - Nó tỏ vẻ thương tiếc. - Tao quên là giờ mày đã có bồ mới và ông Admind đẹp trai. Tiếc cho mày thật, em Cún - mối tình đầu mà lỡ để tuột mất dễ dàng thế!
- Con Cỏ kia tao giết mày!
- Huy Vũ ơi đạp nhanh lên! Con Gấu nó giết tôi mất!
- Nặng như voi ý mà bắt người ta đạp nhanh!
- Con Cỏ kia, tao mà bắt đc mày thì no đòn!
-...

Những tiếng tru tréo ầm vang khắp con đường tới lớp. Hoa và hương cỏ hôm nay thơm quá! Mùa xuân đã về rồi!

Những guồng quay xe đạp hoà trong gió, những tiếng gào thét của nhỏ bạn hoà trong nụ cười của riêng nó, nụ cười của hạnh phúc, vì nó biết 1 sự thật nho nhỏ trong trái tim con bạn thân và cả thằng em ngốc nghếch nữa!

****

Những tràng pháo tay nổ rầm rộ trước màn phát biểu hoành tráng của thầy hiệu trưởng. Hoành tráng ở chỗ nó chẳng dài dòng lê thê, chẳng khiến học sinh chết mỏi dưới sân trường với màn báo cáo thành tích hay phô trương hoá về trường. Thầy chỉ nói ngắn gọn vỏn vẹn:
- Chào mừng sự có mặt của tất cả quý vị và toàn thể các em học sinh thân mến của ngôi trường, đại gia đình Hoa Hướng Dương trong buổi lễ trọng đại ngày hôm nay. 65 năm xây dựng và trưởng thành ngôi trươờng của chúng ta thế nào thì đã đc tổng kết và trình bày hết trong các buổi lễ trọng đại khác. Hôm nay, chúng ta sẽ ko mất thì giờ cho những văn bản dài lê thê đó mà thay vào là phần biểu diễn văn nghệ chào mừng kỉ niệm 65 năm ngày thành lập trường THPT Hoa Hướng Dương!

Những tiết mục biểu diễn lần lượt đc ra mắt sân khấu. Những tràng pháo tay ko ngớt đầy tán thưởng.

****

Nó trong bộ dạng đích thị của một nàng Thị Nở thời @. Hai bím tóc dài hai bên thắt nơ bằng hai sợi dây xanh két. Hai cái má bầu bĩnh tự dưng xuất hiện đôi má hồng đỏ lừ, tròn xoe và to tướng. Đôi môi thiếu nữ xinh xắn thường ngày giờ bị thay thế bởi cái môi to bự, tô son đỏ chót. Chưa kể bộ quần áo nó đang mặc. Quần yếm, áo phông trắng, giầy thể thao. Đó trông phong cách thế kia mà sánh đôi với bộ mặt dã man. Chẳng khác nào nhìn nó như một bức tranh biếm hoạ vậy! Nó soi mình trong gương mà chỉ muốn đấm con Thảo béo - chuyên gia trang điểm cho nó hôm nay. Đúng là con mắt thẩm mĩ có 1 ko 2 của nhỏ Thảo Béo nổi tiếng thị nở ở lớp! Híc, híc đáng nhẽ ra phải cho nhỏ đóng vai này chứ ko phải là nó. Ấm ức!

- Nhìn you kìa! Mắc cười quá!
- Ông mà ko ngậm ngay cái mồm lại là tôi cho ăn cái đế giày này luôn đấy!
- Nhưng mà nhìn you kinh khủng quá!
- Hì hì. - Nó cười mỉa mai. - Tí nữa mặc đồ của ông xong thì hãy cười người khác nhé!
- Thôi chết! - Huy Vũ chợt nhớ ra bộ quần áo kinh hoàng của mình, nhà tạo mẫu chẳng ai khác là nó.
- Đáng đời!
Tags: , , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(40566)