****

- Tao nghe có người nói thấy ba con, con Cỏ, con Gấu và con Chins ôm nhau khóc sau vườn trường tiết một ý.
- Xì, ba con 11 chứ gì. Ba cái con dở hơi ý mà. Nhìn đã thấy ghét. Mà ba cái con này á, bao lần bị đánh vì tội vênh rồi đó.
- Thật á? Tao tưởng toàn chúng nó đánh người thôi chứ.
- Tại mày ko biết, chứ loại chúng nó thì đánh đc ai!

"Bốp" - Nguyên quả táo con bay trúng đầu con nhỏ vừa tung tin đồn nhảm. (đừng thắc mắc hỏi táo ở đâu ra, Cỏ nhà ta rất mê món táo nên luôn có vài quả táo tầu trong cặp sách và táo con trong túi.)
- Á, thằng chó nào ném đấy? - Giọn con nhỏ chua và đanh kinh khủng. Ngoái đầu lại, hai con nhỏ đưa chuyện giật mình nhìn thấy ba nạn nhân trong vụ buôn dưa lê, chém gió bão của mình.

- Là chị chứ ko phải thằng nào đâu. - Nó lên tiếng.
- Chị Linh Xinh nhà ta kinh quá cơ. Cứt chim điêu đầy đầu kìa. - Nhỏ Gấu chùn mũi.
- Mày vừa nói gì? - Con nhỏ Linh Xinh tức tối.
- Khiếp, em sợ chị quá cơ. Chị vừa mới bảo gì nhỉ? - Nhỏ Gấu giả vờ suy nghĩ - À nhớ rồi, 3 đứa tụi em thì đánh đc ai. Chị đã ko biết thì có cần em cho biết ko?
Con nhỏ sợ xanh mặt trước câu hỏi của Gấu.
- Sợ rồi hả chị? Vừa nãy em thấy chị to mồm lắm mà! - Nhỏ Chins cà kựa. - Cái mặt chị xinh thế này, em chát cho tí má hồng nhé! (là ăn tát đó!).

- Phải đấy, mặt chị chát tấn phấn thế kia chắc nặng lắm, để tụi em phủi bớt đi cho - Nhỏ Gấu nhếch mép. "Đồ điệu chảy nước, học sinh tí tuổi đầu mà suốt ngày phấn phấn son son, cái mặt trắng bệch trông như ma nữ, môi thì tô đỏ chót trông phát ghê! Linh Xinh có mà yêu tinh thì có!"
- Thôi ko... ko cần đâu.... Ko dám làm phiền các em, để chị tự... tự phủi cũng đc. - Nhỏ Linh Xinh sợ hãi lắp bắp, rồi tự vả vào mặt mình một cái.
- Nhẹ quá, ko bay đc hết phấn đâu.

Nhỏ Linh Xinh cắn môi, lấy tay tát liên tục vào mặt mình, rát đỏ.
- Thêm nữa, vẫn chưa hết phấn đâu!
- Thôi đủ rồi hai bà, đi thôi. - Lúc này nó mới lên tiếng, vẫn thường thế, mọi vụ gì đó đều bắt đầu và đc kết thúc từ nó.
- May cho bà chị lần này đấy, lần sau có Điêu Thuyền nữa thì em sự tự tay phủi phấn cho chị đấy. - Nhỏ Gấu lại giở cái giọng chanh chua đanh đá của mình.

****
Nhỏ Chins và nhỏ Gấu lôi bằng đc Huy Vũ ra vườn trường.
- Ê, sao ban sáng ông dám làm thế với Cỏ hả - Nhỏ Chins cau có.
- Nói thật, tôi kũng ko biết tại sao mình lại làm như thế. Mà you ấy giận lắm hả?
- Lại còn ko? Nó hận ông lắm đấy.
- Tại cái mồm của you ấy cứ chu ra trc mặt tôi... chứ tôi có muốn thế đâu. Mà ko ngờ you ấy lại phản ứng dữ dội thế. Khác hẳn với những girl từng đc tôi hôn. Họ chỉ toàn đỏ mặt và sướng rơn thôi, chứ chẳng có you nào dám tát tôi.
- Thì Cỏ nó đâu phải là girl bình thường. Đến cả tụi tôi đôi khi còn ko hiểu hết nó. - Nhỏ Gấu trầm ngâm.
- Ê, mấy you đừng giận tôi ná!
- Rồi, giận thì đã ko nc đàng hoàng với ông thế này, mà nói chuyện bằng tay chân cơ.
- Hề hề... mấy bà cũng kinh nhở. Quen mấy bà cũng vui thật.
- Thì quen ông cũng thích mờ! - Nhỏ Chins cười tít mắt - Ai bảo ông đẹp zai quá cơ! (bó tay)

****

Nó vắt chân lên cổ mà chạy, vẫn ko kịp chuyến xe bus. Xe đã khởi hành trc lúc nó tới nơi là 12'08 giây. Lại một ngày đi học muộn. Lịch sử quen thuộc lại tiếp diễn. Lại đc rèn luyện sức khỏe tay chân rồi!

Hì hục kê đá, cuối cùng nó cũng leo lên đc bức tường phía sau vườn trường. Mệt, chưa kịp thở lấy hơi, nó hốt hoảng:
- Má ơi, cái khúc gỗ kê đây đâu rồi. Cao thế này xuống làm sao đc?
Chợt mắt nó sáng lên khi thấy một anh chàng từ đằng xa xa.
- Này... này! Này, anh gì ơi! - Nó gọi với. Anh chàng quay lại nhìn nó, trố mắt. Một đứa con gái, mặc đồng phục váy, đang ngồi chỗm chệ trên bức tường trường cao vót.
- Lại giúp một tí đi! - Nó vẫy. Anh chàng vừa ra tới nơi nó cười kiểu duyên ơi là duyên. - Hì hì, tường cao quá em ko xuống đc, anh giúp em xuống với!

Anh chàng giơ tay đỡ nó, nó nhảy cái "phựt" kiểu đã quen từ lâu. Nhưng chợt có tiếng la đằng sau.
-Á à, bắt quả tang hai cô cậu đi học muộn nhá. Dám trèo tường vào hả!
Nó kéo tay anh chàng - Chạy thôi, nhanh lên ko thì chết đấy!
- Đứng lại! Có đứng lại ko thì bảo!.... - Tiếng ông bảo vệ xa dần xa dần. (Làm sao mà đuổi đc nó chứ, tuổi già sức yếu rồi!)

...
- Hờ... hờ... Mệt quá! - Nó thở hồng hộc. - Hì... hì... Cám ơn... anh ná. May nhờ có anh!
- Em đi học muộn à?
- Dạ vâng!... Ôi thôi chết, muộn quá rồi, em phải vào lớp đây ko chết với Hải Kute. - Dứt lời nó chạy như bay, chợt tự dừng lại cái "phực". - Anh này, cũng mau vào lớp đi ko ông bảo vệ mà tóm đc là gay đấy, kòn nữa nhất là khi anh ko mặc đồng phục thế kia! Thôi em đi đây! - Nó lại bay tiếp!

****

- Tiêu rồi tiêu rồi! Hải Kute đã vào lớp rùi. - Nó lẩm bẩm - Dạ thưa thầy cho em vào lớp ạ!
- Chị biết bây h là mấy h rồi ko? Sao chị giỏi đi học muộn thế? - Hải Kute giơ cái thước chỉ thẳng vào mặt nó mắng.
- Em biết lỗi rồi thưa thầy! Thầy cho em vào lớp đi mà! - Nó giở cái giọng làm như đang hối lỗi lắm.
- Thôi đc rồi, chị vào lớp đi, rồi về nhà viết bảng kiểm điểm bảo cha mẹ kí rồi nộp lại cho tôi!
- Vầng... ạ... - Nó lững thững bước vào chỗ ngồi.

- Lại trèo tường hả mày? - Nhỏ Gấu quay xuống chọc.
- Uk, mày nghĩ kòn đường nào nữa, bay vào chắc! - Nó hậm hực.

- Chỗ chị Quân và Ly, trật tự. - Hải Kute lại giơ thước chỉ.
- Thầy, em vào lớp! - Huy Vũ bước vào lớp thản nhiên.
- Anh kia đứng lại, tôi đã cho vào đâu mà vào hả?
- Dạ vầng, để em ra lại ạ. - Nói rồi cậu quay ra cửa lớp lặp lại câu cũ - Thầy cho em vào lớp.
- Câu đi đâu mà giờ này mới đến?
- Em ko biết gửi xe chỗ nào ạ!
- À... ờ, vậy tôi tạm tha lần này, tí nữa lớp trưởng chỉ chỗ cho bạn. Thôi vào lớp đi.

Huy Vũ đắc chí bước vào chỗ ngồi.
- Chào hai you xinh đẹp ná! - Nhỏ Gấu, nhỏ Chins đang cười tít mắt chợt tịt luôn bởi cái nhìn hình viên đạn của nhỏ bạn - Cỏ nhà ta!
- Ê, sao mặt bí xí thế? Mất tiền hay se-vừn-lớp? (sevenlove-thất tình, hì hì, biết nhiều người tụi mình biết thừa từ này, những phải đảm bảo nguyên tắc, viết ra ai cũng hiểu!)

Nó lặng im, ko nói gì. Vẫn chưa quên chuyện cũ mà. Mà làm sao có thể quên đc chứ.
- Ko nói à? Chắc vẫn giận chuyện hum trc'.
- Ko nói ko ai bảo ông câm đâu!
- Thì thôi vậy! - Huy Vũ quay sang cô bạn bên cạnh - Đang học gì đấy?
- Vẫn Chí Phèo!
- Vậy à? Ko mang sách giáo khoa rồi, xem chung nhá.
- Uk - Mỉm cười trong bụng!
- Nhưng hình như you kia ko có sách - Hếch đầu chỉ anh chàng ngồi đầu bàn. - Thôi dẫu sao cũng cảm ơn you, you cho you kia xem chung đi, tôi tìm người khác.

- Ê, xem chung ná - Quay sang nó.
- Ko!
- Thôi, xem chung với, ko ông thầy tăm tia thấy lại sinh sự, mà you cũng có xem đâu. (còn mình chắc xem!) - Dứt lời, cậu kéo quyển sách ra giữa cùng xem. Chợt một vật thể lạ từ đâu nặng trịch đè lên chân cậu, nghiến thịt. - You... you làm gì thế? Đau quá, bỏ chân ra đi!
- Ko đấy! - Nó lại nghiến tiếp.
- Vậy thì... - Ko chịu thua, cậu vòng tay ra ôm lấy eo nó. (đồ dê cụ!) - Khi nào you bỏ chân ra thì tôi cũng bỏ tay ra.
- Ông! Bỏ ra ngay! - Mồm nói nhưng chân vẫn ko chịu bỏ ra, cố nghiến thật đau.
- Ko, hôn tôi đã hôn rồi, ôm cũng có sao đâu! Nhỉ?

...
- Lớp trật tự! - Hải Kute gõ thước quát lớp, cùng lúc đó....
- Câm mồm đi! - Nó gắt lên. Cả lớp im lặng. Hải Kute tím tái.
- Chị... chị vừa nói gì? - Nó lặng im. - Chị đứng lên, theo tôi xuống văn phòng. - Nó đứng dậy ra khỏi chỗ, đi thẳng.

- Thưa thầy, là em... - Huy Vũ vội đứng phắt dậy, thanh minh...
- Lúc khác nói, lớp trưởng quản lớp. - Hải Kute tức giận bước ra khỏi lớp.
- Thầy phải nghe em nói đã chứ! - Huy Vũ cố gắng nói to nhưng vô ích, ông thầy vẫn thản nhiên bước đi, bỏ ngòai tai lời cậu.

****

- Chị vào đây, tôi cho chị gặp hiệu trưởng, để hiệu trưởng xử lý chị. - Hải Kute lôi xềnh xệch nó vào phòng hiệu trưởng. - Ơ... xin lỗi, thầy có khách à?
- Ko sao, có việc gì, thầy và em ngồi xuống đi. Tôi cũng có việc muốn trao đổi với thầy. - Ông thầy hiệu trưởng - Hùng xi lanh (biệt danh vô cùng ấn tượng mà toàn thể học sinh dành cho ông thầy hiệu trưởng của mình. Bởi cái vóc dang cao lênh khênh lại nổi tiếng nghiêm khắc và quyền uy) vừa nhìn thấy hai thầy trò nó thì vui vẻ lên tiếng.

Hải Kute nghe thấy thế liền ngồi xuống ghế, đối diện vị khách.
- Nhưng đây là ai thưa thầy.

- À giới thiệu với thầy đây là thầy Thiết - giáo viên mới của trường ta đc sở điều động về đây công tác. - Quay ra Hải Kute - Còn đây là thầy Hải, chủ nhiệm lớp 11a13 - lớp thầy sẽ dạy sắp tới đó. - Vừa nghe Hùng si lanh nhắc đến sẽ dạy lớp mình, nó mới ngước lên nhìn ông thầy mới. "Oạch", có lẽ nó sẽ ngã như thế ngay xuống nền đất nếu như nó ko cố trấn tĩnh đc chính mình. Đúng là đời ko đoán đc chữ ngờ.

Ông thầy mới này chẳng phải ai xa lạ mà chính là ân nhân của nó - anh chàng tốt bụng mà ban sáng nó gặp. "Thầy? Nhìn cứ tưởng học sinh 12 cơ". Nó chợt nhớ tới câu nói với lại của nó ban sáng: "Anh này, cũng mau vào lớp đi ko ông bảo vệ mà tóm đc là gay đấy, kòn nữa nhất là khi anh ko mặc đồng phục thế kia!" Giờ thì nó tự dưng thấy mình quê thế ko biết! Ông thầy cũng nhìn nó, và hình như đang cười. "Trơi ơi, xấu hổ quá. Chắc đang cười mình đây mà! Má ơi, sao con thấy nóng hết cả người thế này!"

- Vậy sao? Trời, trẻ thế này mà là thầy giáo à? Mới ra trường hả? - Hải Kute lại tinh tướng đó. ( Ma cũ bắt nạt ma mới đây mà!).
- À, ko thưa thầy, tôi vào nghề cũng đc gần 3 năm rồi.
- Trời, thế bao tuổi? - Vô duyên quá đi mất, giáo viên văn mà ăn nói bỗ bã thế ko biết.
- Tôi 24 rồi thưa thầy.
- 24 hả, nhìn cứ như học sinh ý, trừ bộ com lê. (lúc gặp nó ở vườn trường ko có mặc com lê)
- À... vâng...

- Rồi, làm quen đã xong. Giờ đến việc của thầy. Sao đang giờ học lại dẫn học sinh xuống đây vậy? - Hùng si lanh nhấp hụm trà hỏi. - À quên, chưa mời thầy chén nước. - Nói rồi rót chén nước chè mời Hải Kute.
- Thôi khỏi nước lôi thầy à. Tôi xuống đây là muốn giao chị học sinh này cho thầy xử lý.
- Sao vậy? Em này vi phạm gì thế?

- Thầy xem, chuyên gia đi học muộn, sáng nay đã vào lớp muộn thì chớ, thế mà trong khi tôi đang nhắc lớp trật tự, dám gắt lên với tôi: Thầy im đi. (Trời ơi điêu quá, đúng là lời nói đi ko bằng lời nói lại!). Nó im lặng ko thèm lên tiếng. Đôi co với ông thầy này chỉ có nước mệt!
- Vậy sao? - Hùng si lanh nhìn nó nghiêm khắc - Thế là em mắc lỗi rồi đó. Dù có giận dữ gì đi chăng nữa, cũng ko đc nói thầy giáo mình như thế. Hơn nữa, thường xuyên đi học muộn là ko tốt. Thôi mau xin lỗi thầy giáo đi. - Giá như ông thầy chủ nhiệm nó cũng đc như hiệu trưởng Hùng xi lanh này thì tốt biết mấy. Dù nghiêm khắc, nhưng cũng chả bao giờ ăn nói như tát nước vào mặt học sinh.

- Dạ, em xin lỗi thầy.
- Thôi thầy ạ, học sinh nó cũng biết lỗi rồi, thầy tha thứ đi. Nhưng thầy cũng phải rút kinh nghiệm đó. Dù có giận mấy thì thầy cũng ko đc bỏ tiết thế này. Như vậy là thầy làm mất bao nhiêu thời gian quý báu của học sinh rồi đấy.
- Vâng, tôi xin rút kinh nghiệm lần sau. - Hải Kute hậm hực lắm đó.

****

Nó trở lại lớp cũng là lúc tiếng kẻng báo giờ ra chơi. Vừa vào chỗ ngồi, bọn nhỏ Gấu và nhỏ Chins đã bu vào hỏi.
- Có sao ko Cỏ?
- Bị kiểm điểm ko?
- Ko, chỉ bị nhắc nhở thôi.
- Nhẹ thế thôi à? May quá! - Nhỏ Chins cười toe toét - Làm bọn tao lo chít đi đc.
- Nhất là Huy Vũ đó mày ạ. Nó định chạy đuổi theo, nhưng bọn tao giữ lại. Sợ lại lằng nhằng, lôi thôi rồi to chuyện. - Nhỏ Gấu nhìn nó nói, vì nhỏ biết nó giận Huy Vũ lắm.
- Đừng nhắc đến hắn với tôi. Tôi căm thù hắn. - Nó bặm môi tức giận.

- Giận tôi đến thế sao? - Huy Vũ từ đâu bước tới.
- Phải! - Nó lại hếch cái mặt lên thách thức.
- Nếu you giận thì cứ giận đi. Tôi đi chỗ khác, khi nào hết giận thi ta nói chuyện tiếp. - Dứt lời cậu quay bước ra khỏi lớp.
Tags: , , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(40560)