****

Nằm ôm con gấu bông, nó nghĩ đến ông thầy giáo mới. Nó vẫn còn thấy xấu hổ vô cùng. Lần đầu tiên nó thấy xấu hổ đến thế này, nhất là với đàn ông con trai. Mà sao ông thầy ấy trẻ thế ko biết. Ko nói thì ai biết là thầy giáo chứ. 24 tuổi mà cứ như 18 ý. Nhưng quả thật ông thầy này khá đẹp trai. Chắc từ giờ trở đi ông thầy này khó sống nổi với tụi con gái trong trường, nhất là bày hổ cái lớp nó. Đang miên man suy nghĩ, chợt: "Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng. Xòe đôi cánh, xòe đôi..." Hóa ra là điện thoại di động nó kêu. (người ko bình thường có khác, đến nhạc chuông cũng kinh khủng.)

- Helo.
- Tao đây.
- Bông-rua (tiếng pháp nên ko biết viết như thế nào, mong bà con thông cảm)
- Gấu đây mà.
- Rách te tua!
- Lại thế rồi. Mệt mày quá đấy Cỏ ạ. Định câu tiền tao hả?
- Đùa tí mà sao ghê gớm thế. Có chuyện gì vậy mày?
- À cái siêu thị mới hum trc mình thấy đó, ngày mai khai trương đấy. Nhiều đồ đẹp lắm. Chiều mai đi ná.
- Uk, mà mai có 4 tiết sao ko về đi luôn?
- 4 gì mà 4, 5 tiết rồi kưng.
- Cái gì? Thứ 3 sao lại 5?
- Uk thì đúng là 4 tiết, nhưng Hải Kute bảo tiết 5 ở lại học bù, để kịp chương trình. (giảng bài luyên thuyên thế, ko chậm chương trình mới lạ, chưa kể mấy vụ dừng tiết giữa chừng).
- Cái gì? Thế là mai 3 tiết văn á? Tra tấn hả? Chịu sao nổi. 2 tiết đã chết rồi.
- Thì mày tưởng ai muốn. Đến con lớp trưởng cũng than thở huống chi tụi mình.
- Vậy thì bùng đi mày?
- Hả? Đùa ko đấy?
- Thật.
- Bọn tao nghỉ thì đc, mày thì nghỉ kiểu gì? Mày mà viết giấy xin phép, Hải Kute điện cho mama mày ngay.
- Ai bảo tao nghỉ từ ở nhà. Yên tâm đi em. Chị khác có cách mà. - Nó mỉm cười đầy âm mưu tội lỗi.

****
- Lớp trưởng báo cáo sĩ số. - Hải Kute lần sổ điểm hỏi.
- Dạ thưa thầy, tổng số lớp 49, vắng 2 có phép. Vắng bạn An Ly và Lâm Trang ạ.
- Uk, đc rồi, ngồi xuống.... Chị Quân! Sao nằm xuống bàn thế kia?

- Dạ thưa thầy, bạn ý bị đau bụng từ đầu giờ ạ.- Nhỏ Ỉn bên cạnh đứng dậy trình bày.
- Đau bụng hả? Sao ko đưa xuống phòng y tế?
- Dạ... thưa thầy, ở đấy ko có thuốc ạ. - Nó mệt mỏi lắm, nhìn sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố đứng dậy nói.
- Đau bụng gì mà ko có thuốc?
- Dạ, em ko thể nói ạ.
- Có gì mà chị ko nói đc.
- Dạ đau bụng kinh ạ. (Vô đối!)

- Hả? - Mặt Hải Kute biến sắc, nó lại ôm bụng, đau quoằn quoại.
- Thôi đc, tôi cho chị về nhà, chị gọi người nhà đến đón đi.
- Dạ vâng ạ.
- Thưa thầy, em có thể đưa bạn ấy về ko ạ. (???)

****

Vừa ra đến cổng trường, sắc mặt nó thay đổi 180 độ.
- Đc rồi đấy, đến đây thôi. - Nó đẩy người Huy Vũ ra khỏi người mình (Cu cậu vừa mới dìu nó mà, lúc nãy trông nó ốm yếu, đau đớn như ko còn sức lực vậy mà bi h khỏe như thường, đẩy Huy Vũ còn xít cả ngã.) Nhỏ Gấu và Chins đã chờ nó sẵn, vừa thấy nó đã tíu tít chạy lại.
- Bít ngay là you giả vờ mà.
- Thì đã sao?

- Sao lại có cả Huy Vũ thế này? Ông cũng đi cùng tụi tôi hả?
- Ko! - Nó chốt một câu nặng trịch.
- Chán nhỉ? - Nhỏ Chins xị mặt.
- Thế mấy you định đi đâu đấy?
- Siêu thị Trịnh Vũ mới khai trương, nhiều đồ đẹp lắm. - Nhỏ Chins lại hớn hở.
- Vậy à? Có muốn mua hàng miễn phí ko? - Huy Vũ cười hỏi.
- Có... Tất nhiên là có chứ! - Nhỏ Gấu và Chins đồng thanh.

- Hai bà nói gì vậy? Đã bảo ko cho hắn đi cơ mà. - Nó gắt lên.
- You quên là Hải Kute giao you cho tôi à? Tôi có nhiệm vụ phải đưa you về tận nhà. Nếu you muốn về nhà ngay bây giờ, ko đi chơi nữa thì cũng OK. (Về nhà bi h á? Để mama hỏi tội à?)

****

- Rộng và to nhờ? - Nhỏ Chins xít xoa.
- Uk, có vẻ là to nhất ở Thái Nguyên mình đấy nhỉ? - Nhỏ Gấu gật gù.
- Cũng bình thường mà mấy you.
- Thôi, vào đi, cứ ở đây mà bình với chả luận! - Nó lên tiếng cắt ngang nguồn cảm hứng bất tận của hai nhỏ bạn và tên kẻ thù đáng ghét.

****

- Ra chỗ khu bán quần áo đi, tôi nhìn thấy mấy bộ đẹp quá kìa. - Chins kéo tay Gấu lôi đi xềnh xệch.
Trong khi nó thì tiến nhanh tới chỗ quầy đồ trang sức đá. Đúng là siêu thị lớn có khác, đồ đẹp thật. Những chiếc vòng, nhẫn đính đá đẹp lung linh, đc làm một cách tinh tế, sắc sảo và đặc biệt đồ ở đây là đồ độc, cái gì cũng chỉ có một ko có hai. Nó thích mắt vô cùng, và đặc biệt, đập ngay vào mắt nó là chiếc vòng nhỏ, điểm nổi bật duy nhất của nó là mặt đá hình cỏ ba lá - nó thấy hình như nó đc làm ra là để cho nó, vì nó là Cỏ mà!

- Thích ko tôi mua cho? - Huy Vũ ko biết từ lúc nào đã đứng ngay cạnh nó.
- Cám ơn, tôi ko cần!
- Vậy sao?
- Hỏi nhiều.

- Chị ơi bán cho em chiếc vòng này. - Huy Vũ chỉ tay vào chiếc vòng mặt đá cỏ ba lá.
- Tôi đã bảo ko cần rồi mà! - Nó gắt lên.
- Ai bảo là tôi mua cho you chứ. Tôi mua về tặng bạn gái chứ bộ!
- Cái gì? Chiếc vòng này là của tôi mà!
- Ai bảo của you? Tôi hỏi mua trước mà.
- Nhưng tôi nhìn thấy trước.

- Đó ko phải là vấn đề. Chị bán hàng xinh đẹp, theo chị chiếc vòng này thuộc về ai? - Huy Vũ lại giở mánh khóe cua gái của mình: nụ cười chết người!
- Xin lỗi em, nhưng chiếc vòng này thuộc về cậu trai này. Cậu ấy hỏi mua trước.
- Vậy chị có còn chiếc nào khác ko?
- Rất tiếc, như em thấy đó, đồ ở đây cái gì cũng chỉ có một thôi. Hay em chọn chiếc khác đi, nhiều cái đẹp lắm, em đeo cái nào cũng hợp mà. - Nhân viên bán hàng loại tốt đây!

****

- Cỏ ơi, từ từ đã, sao về sớm thế? Đợi bọn tôi với. - Hai nhỏ bạn phải khổ sở chạy đuổi theo nó.
Nó giận vô cùng, bước đi thật nhanh, nó ghét hắn, ghét lắm. Tại sao hắn cứ phải gây sự với nó, tại sao lúc nào hắn cũng làm cho nó phải khổ sở, bực mình. Nó hận hắn, suốt đời này nó sẽ ko tha thứ đâu!...

"Bộp" - Nó giật mình, ngước mắt lên nhìn.
- Dạ, xin lỗi bác ạ.
- Cái cô bé này, đi sao ko nhìn đường thế - Một ông đáng tuổi chú đi bên cạnh lên tiếng.
- Ko sao mà! - Người đàn ông đứng tuổi đó lên tiếng.

- Cỏ, sao vậy? - Nhỏ Chins, Gấu và Huy Vũ vừa chạy tới.
- You có nhất thiết là phải thế ko?
- Kệ tôi, ko liên quan đến ông! - Nó gắt lên.

- Cậu chủ!
- Bố...! - Huy Vũ biết chả giấu đc với lũ bạn rồi.
- Bố? - Nhỏ Gấu và Chins lại đồng thanh, nó cũng ko tránh nổi ngạc nhiên.

- Đây là các bạn mới của con?
- Vâng...
- Bây giờ đang là giờ học, sao các con lại ở đây? - Ông Trịnh nghiêm giọng.
- Thì... - Huy Vũ đang ngấp ngứ ko biết nói sao, chợt...
- Chắc là cậu chủ muốn đến dự khai trương siêu thị của bố, đặc biệt lại mang tên mình. Phải ko hả cậu chủ?
"Tiêu rồi, cái ông chú này sao cứ le te cầm đèn chạy trc ô tô thế? Ai cần phải nói ra. Bực mình!" - Huy Vũ thầm chửi ông quản lý của công ty bố mình. Su nịnh ko phải lúc!

Cả ba cô nàng ngớ người trc câu nói của ông quản lý. Đúng rồi, cái tên siêu thị chả mang là Siêu thị Trịnh Vũ đấy thôi. Hóa ra lại mang tên chính thằng bạn của mình. Ko ngờ nhà Huy Vũ lại giầu đến thế.

- Cháu xin lỗi bác vì chuyện lúc nãy. Giờ cháu xin phép đc đi trc. - Dứt lời nó toan bước đi, chợt bị một cánh tay kéo lại, rõ đau!
- Làm cái gì thế? - Nó lại gắt lên.
- Tôi và you chưa nói chuyện xong mà.
- Xin lỗi, giữa tôi và ông ko có chuyện gì để nói cả. - Nó giựt tay ra khỏi đôi tay to và cứng của Huy Vũ rồi bước đi thẳng, khiến hai nhỏ bạn lại phải chạy đuổi theo.
- Cỏ! Đợi bọn tao với mà.
- Người đâu mà khó hiểu. Bực mình! - Huy Vũ tức giận nói thành tiếng. Ông Trịnh nhìn thằng con trai và bóng cô bé hung dữ vừa rồi, hình như ông ấy đang mỉm cười. (ko biết có chuyện gì ko nhỉ?)

****

- Anh đã điều tra rõ cho tôi chưa?
- Dạ rồi thưa chủ tịch. Cô bé ấy tên Trần Lệ Quân, bạn bè thường gọi là Cỏ. Là con gái một của ông bà Trần, công ty Trần Đại Phát đấy ạ.
- Vậy à? - Lại cái nụ kười đầy ẩn ý của ông Trịnh.
- Nhưng sao lại nhất thiết là cô bé đó ạ?
- Tôi tin vào bản thân mình, cô bé ấy nhất định là người tôi cần tìm, ko sai đâu!

****

- Helo mama.
- ...
- Ủa sao mama ko nói gì? Mama đang suy nghĩ gì thế?
- Đâu... đâu có gì? Thôi con mau vào ăn cơm đi!...
- Ơ thế baba đâu? Baba chưa về ăn cơm ạ?
- Bố con bảo ko về ăn cơm đc. Ở công ty có chút chuyện cần giải quyết.
Tags: , , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(40263)