****

Nó vừa về đến nhà. Cô Năm ko còn hớn hở hay thông báo tình hình của bà chủ như mọi lần mỗi khi nó về nhà. Một không khí ảm đạm bao trùm khắp ngôi biệt thự. Con Kin lông xù cũng thôi ko lon ton chạy ra vẫy đuôi, rồi ngửi khắp người nó như mọi khi.

- Cô Năm, ở nhà có chuyện gì à?
-... - Sự im lặng đến dễ sợ. Nó linh tính có điều chẳng lành. Nó lao vội vào nhà.

....
Mẹ nó, bố nó đang ngồi trên ghế. Hình như đang chờ nó thì phải. Mắt mẹ nó ngấn lệ. Còn bố thì khuôn mặt nặng nề, vẻ buồn bã, tuyệt vọng chẳng thể giấu nổi.
- Bố! Mẹ! Có chuyện gì vậy?
- Con ngồi xuống đi.... Bố có chuyện muốn nói với con.

Nó quoẳng cái cặp xuống nền nhà, bước vào bàn và ngồi xuống.
- Có chuyện gì vậy? Con... con chả hiểu gì cả!
- Công ty của bố đã bị phá sản!
- Bố nói cái gì? - Nó bật dậy khỏi ghế. - Bố đùa à? Sao.... sao lại phá sản chứ? Công ty vẫn hoạt động tốt mà!
- Bố ko biết phải giải thích với con thế nào nữa. Bố.... bất lực!

- Con ơi!... Bố con sắp phải đi tù rồi! - Mẹ nó khóc nấc lên.
- Đi tù? Sao phải đi tù chứ? - Nó gào lên và bật khóc.
- Bố con ko đủ tiền trả nợ. Mẹ... mẹ con mình biết sống ra sao đây?

Nó chạy lại, lay người bố nó:
- Con ko tin... Con ko tin.... Bố... bố ơi! Con ko muốn bố phải đi tù..... Mà nhà mình nhiều tiền lắm mà. Tại sao lại ko có tiền trả nợ?.... Con ko hiểu!
- Tại bố đã đầu tư tất cả vốn liếng vào sự lựa chọn sai lầm của mình. Con ko hiểu đâu. Bố nó vò đầu bứt tai. - Bố là kẻ vô dụng. Bố làm khổ hai mẹ con con.

- Ko! Ko phải thế! - Nó ôm chầm lấy bố nó khóc nức nở.
- Con phải cứu bố con! - Mẹ nó chợt quay sang, lay người nó. - Bố con ko thể đi tù đc! Con gái ơi, tất cả chỉ nhờ có con! Mẹ xin con đấy!
- Mẹ! Mẹ nói gì? Con... con ko hiểu. Cứu bố ư?.... Bằng cách nào? Nếu con cứu đc bố thì mẹ nói đi... nói đi....
- Ông bạn bố con, sẵn sàng đứng ra trả hết nợ lần cho bố con. Nhưng với một điều kiện....

....
- KOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO! Tại sao.... Tại sao lại phải như vậy?..... Tại sao chứ? Con ko muốn!..... Con còn quá nhỏ mà! Như thế thật bất công với con - Nó quỳ dưới đất, lay chân mẹ nó - Mẹ ơi, con ko muốn đâu! Con xin mẹ đó! Đó ko phải là sự thật phải ko mẹ?...... Mẹ nói đi.....! - Nó hét lên, nước mắt giàn rụa. Nó ko tin nổi những gì mẹ nó vừa nói. Ko... ko thể có chuyện đó được. Tất cả ko phải là thật! Đúng ko? Nó ko biết!

- Bố xin lỗi con! - Bố nó gục đầu xuống bàn.
- Mẹ biết như thế thật tàn nhẫn với con. Nhưng chẳng lẽ con có thể đứng yên nhìn bố con phải đi tù sao?
- Ko... Ko phải thế! Con.... Con ko tin! - Nó hét lên rồi bỏ chạy khỏi nhà. Nó muốn chạy chốn. Chốn cái sự thực chua xót vừa xảy đến với gia đình và với nó kia. Chạy chốn! Nó đang nghĩ tới cái gì? Nó đang nghĩ, nó tuyệt vọng, mọi thứ như một mớ hộn lộn... và nó ko biết thoát ra kiểu gì. Lối thoát ư? Hình như ko có lối thoát cho nó!

****

Nó lang thang một mình trên đường. Chiều tà đã buông xuống,từng cơn gió lạnh rít qua da thịt, luồn lọi vào mái tóc nó khiến chúng rối lên, phơ phất và yếu đuối trước cơn gió lạnh. Đôi chân nó mệt mỏi rã rời, cái miệng khô khốc và đôi mắt sưng híp.

Nó dừng lại trên dòng sông Cầu, nhìn màu nước sông chẳng trong xanh cho lắm, đâu đó còn có vài cái rác trôi lên đênh. Nó thẫn thờ nhìn vào vô định. Một khoảng không tối mù (mặc dù trời vẫn còn chưa tối hẳn, vẫn đủ để nhìn thấy rõ mọi vật!).

"-Ông ấy hứa sẽ giúp bố con trả nợ, nhưng với một điều kiện: Con phải làm vợ hai của ông ấy!"

Nước mắt nó lại trào ra, thấm xuống khoé môi, mặn chát và đẫm mùi cay đắng. Nó mới hơn 16, nó còn chưa cả được biết mùi vị yêu là gì. Vậy mà giờ đây, nó phải làm vợ người ta ư? Chưa kể người đó còn đáng tuổi bố nó! Ko! Như thế thật phi lý, thật bất công và quá tàn nhẫn với nó.

Chẳng lẽ ông trời lại có thể đối xử với nó như thế sao? Cùng một lúc, biến nó từ một đại tiểu thư quậy phá nhưng hồn nhiên vô tư, được sống bên một mái ấm hạnh phúc, đầy đủ, có cha mẹ yêu thương, giờ thành một đứa con có cha sắp phải đi tù, gia đình ly biệt hay đau đớn hơn đó là đánh đổi cả hạnh phúc của đời mình để cứu cha, cứu gia đình.

Cái hạnh phúc ấy sẽ là những ngày nó phải sống ra sao? Nó còn quá nhỏ. Nó còn chưa được sống hết với cái thời mộng mơ của mình cơ mà! Ko... ko thể! Ông trời đã ko thương nó chả nhẽ đến cả bố mẹ nó cũng ko thương nó ư? Bố mẹ thương nó lắm mà! Yêu nó lắm mà! Vậy tại sao lại ép nó phải lựa chọn, phải nghe theo cái điều kiện quoái đảng và ác thú này?

Nó tuyệt vọng và đau đớn. Nó muốn được giải thoát. Một cách nhẹ nhàng nhất. Dòng nước vẫn chảy nhưng ko phải là êm đềm mà cuộn nước mạnh lắm. Có lẽ sẽ giúp nó giải thoát nhanh! Dòng sông chẳng sạch sẽ gì nhưng chắc chắn sẽ sạch hơn chán cái xã hội này. Nhảy xuống. Chỉ một cái nâng mình thôi mà. Nước lạnh ư? Nó sẽ ko kịp cảm nhận đâu! Vậy thì còn chờ gì nữa. Nó sẽ được giải thoát. Nó ko phải đối mặt với cha mẹ, với đôi mắt nặng chịu nỗi buồn của bố, và những dòng nước mắt nghẹn ngào, cầu xin nó của mẹ! Mắn và đắng thật! Lệ lại thấm khoé môi nó! Gío thổi ngày một lạnh hơn. À ko, mát mới đúng. Giúp nó sua bớt đi cái căng nóng của da mặt, cái cay xè của đôi mắt mỏi mệt vì đã khóc quá nhiều.

Nó nhớ tới nhỏ Chins và Gấu. Chúng nó chắc sẽ khóc nhiều lắm. "Thôi, hãy hiểu cho tao! Nếu là tao chắc chúng mày cũng lựa chọn cách này thôi! Vắng tao chúng mày đừng buồn nhé!.... Mà việc gì phải buồn hay nhớ nhung. Cái con Cỏ tính cách cục cằn, thô lỗ thiếu gì trên đời, chết đi một nguời cũng chả sao!... Hì..... Chết! Chắc chẳng đau đâu!...."

Đôi mắt nó từ từ nhắm lại, nó thấy người mình nhẹ lắm. Rướn người về phía trước, thả mình và... nhảy thôi!....

- You đang làm gì đấy? Muốn chết à! - Một đôi bàn tay con trai quen thuộc nắm lấy người nó giựt mạnh về đằng sau. Nó mở mắt. Đúng là Huy Vũ. Vài giây trước trong đầu nó hiện lên hình ảnh cậu khi cái chạm mạnh của đôi tay cậu lên người nó.

- Buông tôi ra. Sao ko cho tôi đc chết hả? - Nó gào lên, đôi mắt lại ướt đẫm lệ.
- You điên à? Sao lại muốn chết!
- Ông ko hiểu đc đâu! Làm sao ông hiểu đc chứ! Chỉ có chết tôi mới giải thoát đc sự giành buộc của cái cuộc đời bất cay nghiệt này thôi. Tôi mệt lắm!... Tôi ko đủ sức đâu! - Giọng nói nó yếu dần, vang vào khoảng ko rộng lớn.

- You ko đc chết. Dù có chuyện gì cũng ko được nghĩ đến cái chết. Biết chưa?
-... - Nó bất chợt khóc nấc lên, ôm chầm lấy Huy Vũ mà nức nở. Nó khóc, cứ khóc và khóc hoài.... Trời đã tối hẳn, những ánh sáng của đèn điện, của trăng, của phố xá... chiếu rọi xuống lòng sông lấp lánh một thứ ánh sáng lung linh và huyền ảo.

****

"Ục, ục... ục..." - Tiếng bụng nó sôi lên sùng sục.
- Tôi đói quá. Từ trưa đến giờ chưa ăn gì. Hì... ông mời tôi một bữa ná! - Mắt vẫn còn sưng húp và chưa ráo lệ! Mới phút trc còn muốn chết thế mà giờ vẫn biết là mình cần ăn... và để sống!
- Bó tay với you. Uk, cũng tối rồi, ăn cơm tối là vừa!

****

Huy Vũ đỗ xe cái "phịch" trước "Ko Tên quán" gần cổng trường theo lời đề nghị của nó. Như đã quá quen, nó chạy tót vào trong, ngồi đúng vị trí mà nó vẫn thường ngồi. May quá bây giờ đã tối nên quán vắng khách. Hì hì, chỗ ngồi của nó chẳng bị ai tranh cả. Thích thật. Ăn càng thêm ngon!

- Ê, ông uống gì? Trừ bia và rượu ra!
- Thế thì tôi biết uống cái gì! (đừng ngạc nhiên khi Huy Vũ chưa đầy 17 mà trình độ uống rượu cũng ko phải loại vừa. Nhờ vào những lần đc rèn luyện tại những quán bar, vũ trường...)
- Vậy thì để tôi gọi giùm!... Chị ơi cho em hai suất cơm rang thật cẩm, và hai cốc sữa chua thạch ạ!
- Oái... tôi uống sữa chua á?
- Sao? Tôi uống còn đc huống chi ông! Trời tuy lạnh nhưng uống càng ngon, biết chưa.
- Bó tay với you.

- Mà này, bữa này là ông bao đó ná. Tôi ko có đồng nào trong người đâu.
- Thì tôi ko trả lại để đàn bà con gái trả à?
- Ấy ko, lần này ông trả, lần sau đến lượt tôi. Bệnh sĩ chết trước bệnh siđa đó ông!
- Vẫn còn lần sau à? - Huy Vũ cười chọc nó.
- Ùk nhỉ! Tôi nhầm!.... Thôi coi như lần này ông bỏ tiền ra để đc ăn cùng người đẹp vậy! - Nó cười duyên thế ko biết.

"Người đẹp ư? Chiều cao 1m bẻ đôi, chưa kể mái tóc thì rối (chỉ hơi rối thôi, tại gió đấy!), mắt lại còn sưng húp đỏ hoe thế kia. Người đẹp là đây sao?"

- Ko ăn mà cứ mặt đần thối ra thế kia! - Nó cắt ngang mạch phê bình tác phẩm văn học người thực việc thực của thằng bạn, và tác phẩm chẳng ai khách chính là nó!
- Chuẩn bị ăn đây! "Mặt mình đẹp thế, dám bảo là đần thối! Khóc nhiều quá nên mắt chắc có vấn đề!"...... Sao cho nhiều tương ớt thế? - Huy Vũ giật mình nhìn đĩa cơm rang của nó, tương ớt nó rưới phủ kín đĩa, nhìn mà đã muốn chảy nước mắt.
- Hì hì, ăn cay là sở trường của tôi mà.

- Anh chàng đẹp trai này là ai vậy Cỏ? - Chị chủ quán đi qua bàn nó hỏi. Nó chưa kịp trả lời thì chị chủ quán lại vội hỏi nó/ - Sao mắt sưng húp thế kia? Bị anh chàng đẹp trai này chọc đúng ko?
- Hì hì, đúng là có chọc nhưng ko phải là lần chị ạ. Mà là tài xế kiêm hầu bao của em bữa nay!
- Uả thế bồ hả nhóc! - Anh chủ quán nghe cái giọng của nó và bà vợ cũng bước ra hóng hớt.
- Ko ạ! Bồ gì chứ. Trông cao to đẹp zai thế này thôi (cũng biết người ta đẹp đấy!) chứ "bựa nhân" lắm ông nhỉ? - Nó nói rồi quay ra hỏi đểu Huy Vũ rồi cười sặc sụa. Huy Vũ tức lắm nhưng chả biết làm gì. Vì nó có tới hai đồng minh cơ mà.

- Ê, định bắt chước sở thích của tôi hay sao mà cho cả nửa chai tương ớt thế kia? - Huy Vũ lúc này mới để ý, đĩa cơm rang của mình còn thảm hại hơn cả đĩa cơm rang ở bên cạnh.
- You nghĩ mình you biết ăn cay à? - Nói rồi Huy Vũ cho cả một thìa cơm đầy bỏ vào miệng, nhai ngon lành lắm. Nhưng... cơn cay sộc cả vào mũi cậu, đọng lại ở cổ họng. Cay kinh khủng. Và đôi mắt cậu ko chịu nghe lời, cứ làm ướt đẫm bờ mi.

- Cay quá đúng ko? Nhìn ông kìa.... - Nó cười xém chảy nước mắt - Đã yếu lại còn thích ra gió - Nó lại ko thể kìm chế đc cơn tức cười của mình.
- You cười đủ chưa! - Huy Vũ bực mình gắt lớn. Lần đầu tiên à ko là lần thứ mấy rồi cậu bị nó làm cho quê thế này. Sức chịu đựng của mỗi người đều có hạn chứ! Đặc biệt lại là Vũ Lửa!
- Làm gì mà phải gắt lên thế? Thực ra vẫn muốn cười tiếp! Hì.....

- Vậy thì cứ ở đấy mà cười, tôi về trước. - Nói rồi Huy Vũ đứng dậy đi thẳng.
- Ê, trả tiền đãng rồi về! - Nó vừa hút cốc sữa chua vừa gọi với, Huy Vũ quay lại, tiến thẳng về quầy tính tiền. - Nhớ trả thêm cả tiền tương ớt ná! - Nó vẫn còn cố chọc tức Huy Vũ. Tính tiền xong, Huy Vũ đi thẳng mặc tiếng nó vẫn còn vang đằng sau. - À đỡ phí, tôi ăn luôn phần của ông nha!...... Mà này, bắt tôi đi bộ về à!... Đùa tí mà đã dỗi! Xì...... Hì hì... anh chị ơi tí cho em gọi nhờ về nhà cái ná! (èo ôi xin xỏ ngượng mồm chưa kìa!)

****

Huy Vũ vừa về đến nhà, trong lòng cậu vẫn còn tức nó lắm. Bực mình thật!

- Cậu chủ sao giờ mới về vậy? Ông chủ đang chờ cậu đấy!
- Cháu biết rồi!

....
- Con về rồi đấy à? Ngồi xuống bố có chút chuyện muốn nói với con!
- Lại chuyện con đi về muộn ạ? Để lúc khác được ko? Gìơ con hơi mệt.
- Ko, chuyện đấy lúc khác bố nói. Gìơ bố muốn nói chuyện với con về chuyện của bố.
- Chuyện của bố?
....
- Uk, con nghĩ thế nào nếu giờ bố lấy vợ hai?
- Bố lấy vợ hai?.... À mà cũng chả sao. Đãng nhẽ bố phải làm việc này lâu rồi. Mẹ mất đã gần chục năm rồi mà.

- Nhưng... người đó chỉ đáng tuổi con bố!
- Trong tình yêu ko có khái niệm tuổi tác bố ạ.
- Con nghĩ vậy thật sao?
- Vâng!
- Con ko sợ người ấy về sẽ làm sáo chộn cuộc sống của con?
- Bố định nói đến chuyện "dì ghẻ con chồng" chứ gì? Bố yên tâm đi, con chả làm gì đến cô vợ bé bỏng tương lai của bố đâu, còn cô ấy có muốn làm gì con thì cũng hơi khó đấy.... Thôi, con mệt rồi, con về phòng đây!

****

- Alô, mẹ à, con đây.
- Lệ Quân! Con đang ở đâu vậy? Bố mẹ cho người đi tìm mãi mà ko thấy! - Giọng mẹ nó hốt hoảng trong điện thoại.
- Mẹ yên tâm, con vẫn bình yên, ko sứt sát tí gì. Mẹ cho người đến trường đón con, con đang ở gần đó. Thôi ná! Tốn tiền điện thoại người ta! (bó tay) - Nó cúp máy luôn.
-...

*****

- Con gái, con có sao ko? - Mẹ nó vội chạy ra đón nó khi vừa nhìn thấy xe con chở nó về.
- Con ko sao mà, con ăn cơm rồi. Gìơ con mệt lắm, con muốn đi tắm rồi ngủ luôn. Ngày mai, con sẽ nói chuyện với bố mẹ!

Dứt lời nó lê chân đi thẳng lên cầu thang. Gìơ nó chỉ nghĩ tới duy nhất một điều: Tắm rửa thật sạch. Cả một ngày bụi bặm dơ người rồi. Và tắm cũng là một cách giúp nó tỉnh táo hơn để đối mặt với những chuyện nó sắp phải tự mình đưa ra quyết định.

Nó ngâm mình trong bồn nước tắm, tay tóm những bọt bông xà phòng - cái thói quen hàng ngày của nó. Rồi nó thả lỏng mình..... và bắt đầu với những suy nghĩ chẳng hề trẻ con chút nào - những suy nghĩ khác hẳn ngày thường. (nói thế chứ chưa chắc đâu! Nó vẫn còn con nít lắm!)

"Nếu mình chết, bố vẫn chẳng thể thoát khỏi nợ lần, bố mà bị bắt đi tù chắc mẹ cũng chả thể chịu đc!... Nhưng... lấy chồng? Mình còn quá nhỏ mà. Hơn nữa, mình sẽ sống ra sao chứ? Chắc cái ông bạn bố mình chẳng phải là người tốt. Người tốt gì mà đi bắt con gái người ta về làm vợ mình chứ? Bì ổi! Xấu xa! Đồ thú vật!.... Nhưng... để đổi lấy mình mà ông ta phải trả một số tiền lớn như vậy? Ông ta có ngốc ko nhỉ? Một kẻ xấu xa thường ham tiền mà!.... Khó hiểu thật! Mà ông ta là ai nhỉ? Sao lại muốn lấy mình? Ông ta biết mình à?.... Mình chả biết bạn bố mình ai vào với ai cả!... Ông ta như thể nào nhỉ? Tóc bạc trắng à? Ko! Như thế già quá! Bố mình cũng trẻ mà, chưa đầy 40! Chắc ông ta cũng vậy!... 40 - 17 bằng bao nhiêu nhỉ?" - Nó xoè tay ra đếm, nhẩm nhẩm trong đầu. - "23! Á sao lớn vậy! Khiếp quá! Nhỏ Ốc yêu thằng hơn 9 tuổi mà đã bị lũ con gái la oi ói kêu là già quá! Vậy còn mình? Chúng nó chắc ngất!.... Hu hu... Hix hix... mình phải làm sao đây? Gía mà có phép thuật nhỉ? À bụt chả hạn. Mình sẽ biến cho mọi chuyện chỉ là một giấc mơ. Hì hì...." - Nó chợt xị mặt sau cái cười rõ tươi - "Nhưng đây hổng có phải là mơ! Ông trời ơi, thượng đế ơi! Con hận người!..." - Nó ngủ thiếp trong phòng tắm từ lúc nào ko hay.

Nơi căn phòng của một cô công chúa nhỏ, có bàn tay của một bà mẹ hiền hậu vuốt khẽ lên mái tóc con. Một đôi mắt lặng lẽ nhìn. Một nỗi buồn xa xăm. Một giọt lệ vô tình khẽ rơi!
Tags: , , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(39073)