****

- Cỏ, nó lại đi học muộn nữa rồi! Đúng là chả bao giờ sửa đc cái tật ngủ nướng của nó. - Nhỏ Gấu quay xuống nói.
- Thế mới là Cỏ! Mà thầy đã vào đâu, tí nữa là nó lại trèo tường, phi nước đại vào lớp ý mà. - Nhỏ Chins vừa nói vừa vuốt vuốt cái đầu Víc muợt mà của mình.

Cả hai đứa bạn thân nhất của nó đều ko biết rằng nó đang gặp chuyện. Một việc mà có thể làm thay đổi cả cuộc đời của nó. Chỉ riêng có một người suốt từ nãy đến giờ chẳng nói một câu nào, biết rõ rằng ko phải là nó - lại - đi - học - muộn!

****

Nó mở mắt, vươn mình chui khỏi cái chăn, khi những tia nắng đáng ghét cứ ko chịu để cho nó yên. Một ngày mới bắt đầu và cũng là lúc nó phải đương đầu với thử thách, bước ngoặt cam go của đời nó. Kinh hoàng!

...
- Cô chủ, ông bà chủ đang đợi cô dưới phòng khách.
- Vâng!... Hừ... bắt đầu thôi. Cố lên!
-...???

....
- Bố. Mẹ! - Nó chào bố mẹ rồi ngồi ngay ngắn xuống chiếc ghế sofa. (một hành động hiếm có khó tìm từ trc tới nay của nó!)
- Con còn mệt ko? - Vẫn sự ân cần của mẹ nó thường ngày.
- Dạ ko. Ngày nào mà cũng đc ngủ tít thể này thì chả bao giờ con mệt! (bó tay, vừa mới nghiêm trang đc vài phút!)
-???
- Hì hì.... Con đã suy nghĩ kĩ lắm rồi. Nhưng con muốn làm rõ một số vấn đề... Bố! Ông bạn bố bao tuổi?
- Ông ấy hơn tuổi bố, 40 rồi!

- "Biết ngay mà! Mình phục mình quá!" (???) Thế ông ấy còn vợ ko hả bố?
- Ko, bà ấy mất gần chục năm rồi!
- Chả nào!... Nhưng.... nếu con đồng ý lấy ông ta thì... con phải làm vợ ông ta ạ?
-??? (thật sự ko hiểu gì?)
- Ý con là... con mới chưa tròn 17 mà! Luật pháp cấm đó!

- À... ông ấy cũng trao đổi với bố rồi. Con sẽ sống ở nhà ông ấy đến khi con đủ 20 tuổi thì sẽ chính thức là vợ ông ấy. Và ông ấy sẽ tôn trọng con đến khi con trở thành vợ ông ấy hợp pháp.
- Vậy là có nghĩa giờ con ko phải là vợ ông ấy chứ gì? - Nó hí hửng.
- Ko hẳn thế. Là vợ nhưng ko trên danh nghĩa. Chuyện con lấy ông ấy sẽ đc giữ kín.
- Con hiểu rồi....
- Con gái, nếu con ko muốn thì đừng gượng ép mình. Bố ko muốn con vì bố mà phải chịu khổ. Bố chỉ cần con và mẹ sống vui vẻ là đc!
- Bố!... Ko! Con phải sống vì bố mẹ chứ! Hì hì. Con chả sợ!... Đằng nào con vẫn cứ đc tự do đến tận khi con 20 tuổi cơ mà! Lúc đấy thiếu gì cách con thoát khỏi ông ta chứ. Hì hì... giờ chỉ cần ông ta đồng ý bỏ tiền cứu nhà mình là đc! Bố mẹ nhỉ? - Nó cười tinh ranh, tự đắc lắm!

****

"Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng..."
- Alo... - Giọng nó đầy ngái ngủ.
- Hôm nay mày nghỉ học à? Hải Kute bảo mày bệnh. Mày sao vậy? Bọn tao lo quá. Ra chơi cái là gọi cho mày luôn nè.
- Ùk, tao ko sao đâu. Hơi mệt tí thôi.
- Đưa đây tao... - Tiếng nhỏ Chins vang trong điện thoại. - Cỏ à, mày bệnh nặng lắm à? Có sao ko? Đi bác sĩ chưa? Ăn uống gì chưa? Mà bệnh gì vậy mày?
- Mày nói thế tao trả lời bằng mắt à?
- Ko! Bằng niềm tin. Hì hì.
- Tao bệnh ko nặng, ko có sao, ko phải đi bác sĩ, đã ăn 1 bát mì tôm trứng và 1 hộp sữa 100%. Còn hỏi gì nữa ko?
- Hì hì... Trí nhớ mày tự dưng phát huy công hiệu đột xuất thế?... À có nghĩa là tụi tao ko cần phải đến thăm mày chứ gì?... Nói thật, chiều tao có phi vụ với mấy anh nên... Hì hì. Mình con Gấu đến thăm mày đc ko?
- Cái gì? Mày phải đi. Đưa máy tao... - Lần này là giọng nhỏ Gấu vang trong điện thoại - Cỏ à, mày yên tâm, tao sẽ bắt bằng đc con Chins đi.
- Tao bận thật mà!
- Mày bận kệ mày. Bạn bè là trên hết, ko có zai zủng gì cả!
- Nhưng tao...
- Thôi đi hai bà tướng. Gọi điện hỏi thăm tôi hay là tra tấn lỗ tai tôi đấy?
- Hì hì... Sr quên mất bà đang là bệnh nhân.
- Bệnh nhân cái gì. Tao có sao đâu. Chiều này khỏi cần đến thăm.
- Sao vậy?... Mày đang giận à?
- Trời.... Giận gì mà giận. Chiều này tao bận rồi, ko có nhà hiểu chưa. Mai đi học bình thường, tha hồ mà hỏi thăm, chăm sóc cộng tầm bổ cho tao.
- Ùk, mai mày đi bọn tao mang cho mày cả một giỏ táo tầu nghe. Cho mày ăn sái quay hàm thì thôi.
- Hì hì.... Thanks hai tình yêu tình báo của tôi ná. Gìơ nếu mà hai tình yêu có lòng tốt thì.... để cho em đc ngủ thêm tí nữa ạ.
- Con ranh này. Biết rồi. Tụi tao quan tâm mới gọi chứ, tốn bao tiền điện thoại của người ta chứ bộ. Thôi ngủ ngon ná. Cũng vào lớp rồi.... À quyên hai tình yêu yêu kưng lắm đó. Chụt chụt chụt....

****

Huy Vũ cùng bố ngồi ăn cơm trưa. Một hiện tượng hiếm hoi của cả hai bố con.
- Con trai, chiều nay con ở nhà đc chứ?
- Làm gì vậy bố?
- Chiều nay, dì tương lai của con và gia đình cô ấy sẽ tới đây. Bố muốn con ở nhà cùng ăn cơm với mọi người. Bố bảo cả cậu con tới nữa.
- Cậu ạ? À nhân tiện con hỏi bố. Tại sao cậu lại chuyển từ trường Chuyên về cái trường mới con đang học? Có phải là sự sắp xếp của bố ko?
- Đúng là một phần cũng có sự tác động của bố. Vì dẫu sao có cậu cùng trường cũng tốt cho con mà.
- Nhưng còn cậu. Bố có nghĩ cho cậu ko?
- Hì hì... - Ông Trịnh cười thật hiền - Bố biết con và cậu Thiết tuy rất ít khi nói chuyện với nhau nhưng con lại rất quan tâm tới cậu. Cậu con cũng thế đó. Biết con lại bị đuổi học, chuyển về trường mới, cậu con đã xin với sở chuyển về đấy. Thế nên đừng phụ lòng tốt của cậu con.
-...

****


Nó theo chân bố mẹ đi đến một ngôi biệt thự, đẹp và sang trọng chả thua kém gì nhà nó. À ko, chính xác là to và rộng hơn. "Rộng thế này, biết đường nào mà chốn mỗi khi muốn đi chơi tối chứ. Thằng cha chồng mình ko biết có cấm đoán hay cho người canh gác mình ko nhỉ. Kiểu như bảo kê thì mình chắc chết."

- Mời ông bà và cô vào ạ. Ông chủ chúng tôi đang chờ sẵn ở trong nhà rồi ạ. - Tiếng ông quản gia làm nó giật mình.

....
- Thưa, ông bà và cô Trần đã tới ạ. - Ông quản gia vừa dứt lời, đáp trả lại sự mong ngóng chờ đợi của các thành viên trong gia đình. Bố mẹ nó bước vào, ko hiểu sao, chân nó cứ cứng đơ, ko chịu nhúc nhích. Tiếng mẹ nó giục:
- Đi vào nào con.
- Dạ vâng.... Hì hì... "Xung trận thôi!" - Nó lẩm bẩm.

Nở một nụ cười đầy tự tin, nó kiêu hãnh sánh bước bên bố mẹ, tiến lại cái bàn tiếc la liệt thức ăn, bài trí khá sang trong. Đang cười toe toét, nó giật nảy mình. Cái nảy mình đầy kinh sợ. Trước mắt nó là ba người đàn ông. Một là ông thầy giáo đẹp trai của nó. Hai là thằng bạn ko đội trời chung của nó (Nhưng đôi lúc vẫn đội đấy. Ghét người ta thế mà hum trc con ôm người ta khóc nức nở mới sợ!). Và ba là người đàn ông nó va phải lần ở siêu thị, là bố của Huy Vũ... và có lẽ chính là ông chồng tương lai của nó) Cái mặt nó méo xệch, nhăn nhó đến khổ sở.

Sắc mặt của ông thầy Thiết cũng biến đổi nhanh chóng. Học trò của mình lại sắp là vợ anh rể mình, tương đương cũng sắp là chị mình rồi. (hỏi chúa để biết thêm cảm giác của ông thầy đẹp trai này. Chắc chắn là quá sốc!)

- Ông bà và Lệ Quân ngồi xuống đi. - Ông Trịnh vui vẻ mời. - Giới thiệu với con trai và cậu Thiết, đây là ông bà Trần Đại Phát và cô con gái Trần Lệ Quân - vợ tương lai của tôi! (điều nó đoán chẳng hề sai)

Ông Trịnh vừa dứt lời, Huy Vũ đứng phắt dậy, cậu ko thể chịu đựng đc thêm nữa. - Con ko hiểu bố đang nghĩ gì nữa. - Cậu đẩy ghế, đi ra và.... nắm lấy bàn tay đứa con gái khuôn mặt đang nóng bỏng, rát kinh khủng kéo đi khỏi cái nơi mà trong đầu cậu lúc này thật đáng ghê tởm.

****

- Ông bỏ tay tôi ra! Ông đang làm đau tay tôi đấy! - Nó cố gắng giựt tay mình ra khỏi tay thằng bạn. Cậu ta đã lôi nó ra tận ngoài đường.
- Đây là lí do mà you muốn tự tử phải ko?
- Uk, nhưng đó chỉ là lúc trc còn giờ thì ko!
- Ko ư? You điên à? Đầu you ko biết suy nghĩ à?
- Biết! - nó gắt lên - Vì biết suy nghĩ tôi mới phải làm thế này.
- Vì lí do gì? You nói đi.

- Vì tôi cần giữ lấy hạnh phúc của gia đình tôi.
- Thế con hạnh phúc của chính you.
- Đó là hạnh phúc của tôi. Mà việc gì ông phải bận tâm chứ?
- Sao cơ? Tôi ko phải bận tâm ư? Một đứa con gái, chỉ bằng tuổi tôi mà giờ nó trở thành Dì của tôi. Mà tôi ko phải bận tâm ư. Thật nực cười you biết ko! - Cậu gắt lên.

- Thế ông nghĩ, tôi ko thấy mình nực cười ư. Một đứa con gái còn chưa nếm chải hết mùi vị của đờì, còn chẳng biết tí gì về ty, mà giờ phải lấy một người đáng tuổi bố mình. Ông nghĩ tôi sung sướng lắm à. Hơn nữa, giờ tôi lại còn là Dì của một thằng con trai cũng chỉ bằng tuổi tôi. Hạnh phúc nhỉ? - Nó cười đầy mỉa mai - cái mỉa mai chính bản thân mình.

- Vậy thì you đừng làm nó thêm rắc rối nữa. You ko đc lấy bố tôi. Làm như thế thật ngốc, hiểu ko.
- Tôi phải lấy bố ông. Đó là sự thật.
- Bố tôi ép cô đúng ko? - Ông Trịnh ép nó ư? Có phải thế ko nhỉ. Ông chồng tương lai của nó là ông Trịnh thì giờ nó ko còn thấy ông ta xấu xa nữa. Ngay từ lần đầu tiên nó gặp ông ấy, nó đã có cảm nhận ấy rồi. Hơn nữa, ông ấy vì nó mà trả hết nợ lần cho gia đình nó. Có lẽ nào... đó là một tình yêu? Nó ko biết! Nhưng chắc chắn ông ấy là người tốt. Ông ấy đồng ý lấy nó ko phải vì là một lão yêu râu xanh, nếu thế chẳng cần đến những điều khoản mà ông ấy đặt ra, tất cả đều hướng đến sự tôn trọng nó. Ko... ông ấy ko hề ép buộc nó!

- Tôi tự nguyện! Và tôi ko hối hận.
- You..... Được! Vậy thì kể từ giây phút này, tôi và you là kẻ thù, đúng như những gì mà you muốn! - Huy Vũ hét lên đầy giận dữ. Cái đầu cậu chỉ muốn nổ tung. Được Dì nhỏ ư? Để rồi xem! Huy Vũ bỏ đi thẳng, mặc nó bơ vơ một mình giữa con đường chỉ có ánh đèn cao áp. Một cái gì đó cô đơn, đáng sợ vô cùng. Nước mắt nó chợt rớt rơi trên đường.
Tags: , , ,
Giải trí » Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(40159)