Nơi giải trí, thư giãn sau thời gian học tập, làm việc vất vả...:)
Một đời người một rừng cây
Khi nghĩ về một đời người, tôi thường nhớ về rừng cây
Khi nghĩ về một rừng cây, tôi thường nhớ về nhiều người
Trẻ trung như cụm hoa hồng
Hồn nhiên như ngàn ánh lửa chiều hôm khi gió về
Tôi vốn không sợ ma. Bởi vì trong cuộc sống quanh tôi,tôi đã phải gặp rất nhiều con ma rồi. Hằng đêm,tôi thao thức mỏi mòn không ngủ được. Không thể ngủ được không phải vì sợ ma,mà là vì tôi đã quá quen với việc gặp ma và nói chuyện với ma.Cái thói quen nói chuyện với ma không phải ai cũng có được & chấp nhận được. Nhưng tôi thì lại khác,trong viết lên những dòng suy nghĩ một cách thật nhanh và dứt khoát,thậm chí thôi không cần phải suy nghĩ,thật là đối lập nhau.
Nhìn về từng ngày vừa đi qua đây,
Vẫn thế đấy lắm đắng cay,
Hết rồi chuyện xưa đừng buồn nữa đừng ngồi vu vơ.
Dẹp hết, dẹp hết, gột sạch hết,
Ngày dài vừa chết còn gì mà nhắc đến, điều cần làm là...vui lên !
Anh đội viên thức dậy, thấy ba lô mất rồi, mà sao bác vẫn ngồi ,anh nghi ngờ bác lấy. “Bác ơi bác có thấy, balô của cháu ko ?”. “Chú làm mất của công, phải trình lên đảng ủy. Nhưng nể tình đồng chí, Bác bày cho cách này, nội trong ngay đêm nay, chôm ba lô thằng khác”.
Trời đã khuya, trên xa lộ vắng có một cô gái trẻ đẹp với mái tóc xõa dài đang vẫy gọi taxi, đặc biệt là trên người cô ta không còn một mảnh vải che thân. Sau khi lên taxi và đã đi được một đoạn đường dài, cô ta cảm thấy bực mình vì gã tài xế cứ nhìn cô qua kính chiếu hậu mãi mà không chịu nhìn đường lái xe




19:49
36
0


