Tình yêu
Tối nay, 7/3. Bên hàng xóm, tiếng đập phá lại bất ngờ vọng sang. Tiếp đó là tiếng đạp, tiếng xô cửa ầm ầm, kèm theo tiếng chửi đàn ông tục tằn và tiếng khóc tức tưởi của một cô gái trẻ. Rồi tiếng cửa sắt chói tai, và cô gái bị đạp ra ngoài cửa, gục xuống rũ rượi. Cánh cửa đóng sập trước mặt em, tiếng lách tách khóa cửa.
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác, đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.

-Em thích anh!
-Biết
-Thế anh có thích em không ???
-Không rõ
-Mình chơi một trò chơi nhé!
-Trò gì?
-Trò chơi 7 ngày
-Luật chơi thế nào?
-Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.
-Thế thua thì sao?
-Vĩnh viễn biến mất!
Tôi gặp em vào một chiều mưa tháng 10 ở xứ “Buồn Muôn Thuở”, cái ngày mà người ta luôn bảo là không may - thứ Sáu, ngày 13.
Hôm ấy, lòng buồn rười rượi, cảm giác cô đơn lạc lõng xa quê tình cờ vào quán em. Cứ tưởng em là cô gái giúp việc trong quán, ai ngờ em lại là cô chủ nhỏ. Một kẻ rài đây mai đó như tôi, cứ hễ gặp con gái dễ thương là ưa nhìn, em lại rất xinh!
Và thế là những ngày ngắn ngủi giám sát công trình ở BMT tôi lân la đến quán chỉ để được nghe em hát, được ngắm nhìn em. Em bình thản dửng dưng với một kẻ như tôi, em bảo: “Quán em có cả khối người giống anh rồi, họ đến rồi lại đi, anh tưởng mình là chàng bạch mã hoàng tử à, đừng có mà mơ tưởng nhé!”.
Hôm ấy, lòng buồn rười rượi, cảm giác cô đơn lạc lõng xa quê tình cờ vào quán em. Cứ tưởng em là cô gái giúp việc trong quán, ai ngờ em lại là cô chủ nhỏ. Một kẻ rài đây mai đó như tôi, cứ hễ gặp con gái dễ thương là ưa nhìn, em lại rất xinh!Và thế là những ngày ngắn ngủi giám sát công trình ở BMT tôi lân la đến quán chỉ để được nghe em hát, được ngắm nhìn em. Em bình thản dửng dưng với một kẻ như tôi, em bảo: “Quán em có cả khối người giống anh rồi, họ đến rồi lại đi, anh tưởng mình là chàng bạch mã hoàng tử à, đừng có mà mơ tưởng nhé!”.
Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi tụ họp của mọi cảm xúc: Hạnh phúc, Nỗi buồn, Tri thức... và Tình yêu.
Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo sắp chìm. Tất cả vội vã dựng cho mình chiếc thuyền để rời hòn đảo. Nhưng duy nhất Tình yêu ở lại. Tình yêu vẫn muốn ở lại cho tới tận giây phút cuối cùng.
Khi hòn đảo gần như chìm hẳn xuống dòng nước thẳm, Tình yêu quyết định cầu cứu sự trợ giúp.
"Giàu có ơi, bạn có thể cho tôi đi cùng được không?"
Giàu có lạnh lùng đáp lại: "Không, tôi không thể. Có rất nhiều vàng và bạc trên con thuyền của tôi.
Người phụ nữ bước ra khỏi nhà và nhìn thấy 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi ngay phía khoảng sân trước đầy nắng.
Lúc đầu, cô không nhận ra họ. Cô nói: "Cháu không nghĩ là cháu biết các cụ. Nhưng trông các cụ đều có vẻ rất đói và mệt rồi.
Cháu mời các cụ vào nhà và ăn một chút gì đó ạ."
3 cụ già cất tiếng: "Vậy chồng cháu có nhà không?"
"Dạ, không ạ. Anh ấy đi ra ngoài rồi."
"Vậy thì chúng ta không thể vào được đâu."
Ngày …tháng …năm…
Nhỏ ! Nhỏ thường cằn nhằn anh giống cây xương rồng khô khan và đầy gai, nhưng nhỏ nè, mỗi khi xương rồng nở hoa thì quí lắm đấy. Anh chẳng biết viết thơ hay làm văn để tặng nhỏ.
Anh chỉ thích Toán, Anh Văn, Vi Tính…thôi. Không biết từ trước đến nay, nhỏ nhận được bao nhiêu “tác phẩm” của mấy gã trồng si theo nhỏ nhỉ ? Có lẽ anh thiếu lãng mạn thật, anh chỉ thích những thứ rõ ràng, logic và có thể chứng minh một cách chắc chắn. Viết thơ, phổ nhạc thì anh mù tịt, anh chẳng biết nói sao cho nhỏ hiểu lòng anh bây giờ. Thôi thì, để anh làm một bài toán chứng minh cho nhỏ rõ tình cảm của anh nhé!
Nhỏ ! Nhỏ thường cằn nhằn anh giống cây xương rồng khô khan và đầy gai, nhưng nhỏ nè, mỗi khi xương rồng nở hoa thì quí lắm đấy. Anh chẳng biết viết thơ hay làm văn để tặng nhỏ.
Anh chỉ thích Toán, Anh Văn, Vi Tính…thôi. Không biết từ trước đến nay, nhỏ nhận được bao nhiêu “tác phẩm” của mấy gã trồng si theo nhỏ nhỉ ? Có lẽ anh thiếu lãng mạn thật, anh chỉ thích những thứ rõ ràng, logic và có thể chứng minh một cách chắc chắn. Viết thơ, phổ nhạc thì anh mù tịt, anh chẳng biết nói sao cho nhỏ hiểu lòng anh bây giờ. Thôi thì, để anh làm một bài toán chứng minh cho nhỏ rõ tình cảm của anh nhé!
Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy.
Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: “Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!”. Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào
Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: “Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!”. Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào
Trong cuộc sống có 2 trái tim đag thì thầm nói chuyện lẫn nhau : 1 trái tim lành lặn, thật đẹp, thật hoàn hảo khiến mọi người đều cảm thấy rất muốn có nó và nó sung sướng với điều đó.
Nhưng cũng có 1 trái tim khác lại bị chắp vá, chằng chịt ...Trên trái tim ấy có chỗ như bị cắt đi và được ghép bởi những mảnh to nhỏ khác nhau...mọi người nhìn vào trái tim ấy sẽ lắc đầu và bàn tán …nhưng trái tim ấy ko bao giờ tự ti về vẻ bề ngoài của mình và ngược lại nó còn rất tự hào...
Nhưng cũng có 1 trái tim khác lại bị chắp vá, chằng chịt ...Trên trái tim ấy có chỗ như bị cắt đi và được ghép bởi những mảnh to nhỏ khác nhau...mọi người nhìn vào trái tim ấy sẽ lắc đầu và bàn tán …nhưng trái tim ấy ko bao giờ tự ti về vẻ bề ngoài của mình và ngược lại nó còn rất tự hào...
Khi em không yêu anh, em sẽ không bao giờ phải bật khóc vì một câu nói vô tình của anh, vì những lúc cảm giác bị chính người yêu thương mình bỏ mặc, như một con bé ngốc bị vứt vào một xó xỉnh, chỉ dấm dứt khóc mà không thể làm gì.
Khi em không yêu anh, em sẽ không phải lựa chọn giữa việc sẽ đi với anh mà bỏ những cuộc vui với bạn bè hay ngược lại - bỏ mặc anh?
Khi em không yêu anh, cũng không có ai quá xét nét và để ý đến từng lời nói của em, sẽ không ai mắng em khi em nói những điều không nên, làm những việc không đúng.
Khi em không yêu anh, em sẽ không phải lựa chọn giữa việc sẽ đi với anh mà bỏ những cuộc vui với bạn bè hay ngược lại - bỏ mặc anh?
Khi em không yêu anh, cũng không có ai quá xét nét và để ý đến từng lời nói của em, sẽ không ai mắng em khi em nói những điều không nên, làm những việc không đúng.

1. - Xin lỗi anh có thể giúp em...
- Phi khựng lại. Cô gái đang cầm chiếc áo sơ mi trên tay.
- Anh có thể mặc thử hộ em chiếc áo này kô ạ ?
- Phi mỉm cười gật đầu. Đó là mọtt vhiếc áo sơ mi màu xanh bộ đội. Phi cầm chiếc áo bất giác xuýt xoa:
- Chà cái áo đẹp đấy!
- Em định tặng sinh nhật bạn trai em... Cô gái hồn nhiên khoe.
- Phi cười gật đầu rùi mang chiếc áo vào phòng thử. quả là cô gái khéo chọn. Chiếc áo vừa in. Màu xanh bộ đội cũng chính là màu xanh mà Phi thích. Soi gương, Phi phải gật gù lẩm bẩm thành tiếng "Đẹp". Quả thế thật, mặc chiếc áo này vào trông Phi phong độ hẳn lên. Cái bản tính úi xùi của Phi cộng với sự ra đi của Nguyên thì thành một gã con trai luộm thuộm. Tụi bạn vẫn kêu Phi là tuýp người "Nước ra nước, cái ra cái". Có nghĩa là ăn mặc chẳng nhuần nhuyễn gì cả
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tô
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tô
Chuyện kể rằng: ngày xửa ngày xưa, có 1 đôi nam nữ yêu nhau say đắm. Cô gái Hath rất xinh đẹp, thông minh và giàu có. Chàng trai Gimi nghèo khó, chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành...
Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm Hath quyết định vào tiệm duỗi tóc. Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy gấp ngàn lần hơn. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất thế gian. Lời đồn đến tai thần Venus.
Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm Hath quyết định vào tiệm duỗi tóc. Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy gấp ngàn lần hơn. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất thế gian. Lời đồn đến tai thần Venus.
Tôi và Lâm chia tay rồi ! Lâm là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dịu dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ.
Anh có thói quen nhắn tin cho em trước khi đi ngủ. Mỗi lần chú "dế" nhỏ khẽ rung lên giữa khuya, chưa cần mở máy, em đã biết đó là anh.
Tin nhắn ngắn ngủn, cộc lốc, chỉ có vài dòng tin giống hệt nhau từ ngày này sang ngày khác, "em ngủ ngon", "bé yêu ngủ đi", "ui buồn ngủ quá, mai gặp nhé".
Tin nhắn ngắn ngủn, cộc lốc, chỉ có vài dòng tin giống hệt nhau từ ngày này sang ngày khác, "em ngủ ngon", "bé yêu ngủ đi", "ui buồn ngủ quá, mai gặp nhé".
Diane Ackerman từng nói: “Mọi người đều thừa nhận tình yêu thật tuyệt vời và vô cùng cần thiết nhưng chưa một ai định nghĩa được tình yêu là gì”.


21:12
15
0


